Cựu chiến binh

ĐÊM SỐT GIỮA MẠCH DÂY RỪNG SÂU

Một đêm mưa rừng năm 1972, khi đơn vị F530 đang giữ tuyến thông tin trọng yếu ở Mặt trận A, bác Lê Thị Thông lên cơn sốt rét ác tính ngay trong ca trực. Giữa rừng sâu, không thuốc men, không cáng thương, bác vẫn bám trụ bên cuộn dây liên lạc. Cơn sốt khiến thân thể run lẩy bẩy, nhưng tín hiệu không được phép đứt. Đó là đêm bác hiểu sâu sắc thế nào là “giữ mạch sống” của chiến trường.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Lan (Lê Thị Lan)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Rừng chiến trường A về đêm đặc quánh hơi nước. Mưa không rơi ào ạt mà thấm dần, lạnh và dai dẳng. Trong hầm thông tin nhỏ lợp lá rừng, bác Lê Thị Thông ngồi bó gối bên máy, tai áp sát ống nghe, tay nắm chặt đoạn dây vừa được nối lại sau một trận pháo kích ban chiều.

Cơn sốt đến rất nhanh. Ban đầu là lạnh, rồi nóng rực như có lửa đốt trong người.
“Tôi biết mình bị sốt rét nặng rồi, nhưng lúc đó không dám nói.” – bác kể.
Nói ra đồng nghĩa với việc phải rời vị trí, mà đêm ấy đường dây này đang nối trực tiếp với sở chỉ huy trung đoàn.

Người viết hình dung cảnh người nữ chiến sĩ trẻ, mới mười mấy tuổi, môi tái đi, trán ướt đẫm mồ hôi, vẫn cố giữ cho đôi tay không run quá mạnh. Bác lấy khăn buộc chặt cánh tay vào cọc hầm để khỏi ngã quỵ. Ngoài kia, mưa rừng hòa lẫn tiếng côn trùng, bom thỉnh thoảng lại dội xa xa.

“Tôi cứ tự nhủ: cố thêm chút nữa thôi. Dây mà đứt lúc này thì nguy cho anh em phía trước.”

Đến gần sáng, khi ca trực đổi, đồng đội mới phát hiện bác mê man. Họ khiêng bác vào hầm quân y dã chiến, sắc lá rừng cho uống, ủ ấm suốt hai ngày liền. Qua cơn sốt, bác gầy đi thấy rõ, nhưng vừa tỉnh lại, câu đầu tiên bác hỏi vẫn là:
“Đường dây đêm qua có sao không?”

Không sao cả. Mạch liên lạc vẫn thông suốt. Và chính điều ấy đã giúp một mũi hành quân tránh được ổ phục kích.

Nhiều năm sau, nhắc lại đêm ấy, bác Thông chỉ cười hiền:
“Hồi đó nghĩ đơn giản lắm. Còn thở được là còn giữ dây.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn