Đêm Tết Mậu Thân và quyết định ở lạ
Đêm Tết Mậu Thân và quyết định ở lạ
Tết Mậu Thân năm 1968. Trong khi nhiều gia đình đang chuẩn bị đón năm mới, các chiến sĩ Đội 5 Biệt động Sài Gòn bước vào một nhiệm vụ đặc biệt: tiến công Dinh Độc Lập.
Theo các tư liệu và hồi ức của đồng đội, Lê Tấn Quốc, bí danh Bảy Rau Muống, là đội phó Đội 5. Đội được giao mục tiêu tiến công Dinh Độc Lập.
Đây là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm. Đội hình biệt động phải chiến đấu trong điều kiện lực lượng ít, vũ khí và đạn dược có hạn, trong khi đối phương có khả năng nhanh chóng huy động lực lượng lớn.
Cuộc chiến diễn ra quyết liệt. Các chiến sĩ phải cố thủ trong những căn nhà giữa thành phố. Địch từng bước bao vây, tăng cường lực lượng và tìm cách tiêu diệt nhóm biệt động.
Đạn dược ngày càng cạn.
Thương vong ngày càng tăng.
Nhưng những người lính vẫn chiến đấu.
Trong hoàn cảnh ấy, Lê Tấn Quốc đã thể hiện phẩm chất của một người chỉ huy. Khi tình thế trở nên đặc biệt khó khăn, ông tình nguyện xuống phía dưới để theo dõi tình hình và tìm cách lấy thêm đạn dược, đồng thời tạo điều kiện cho đồng đội tìm đường rút. Các tư liệu hồi ức ghi lại rằng ông đã lao xuống chiến đấu, sau đó tiếng súng AK của ông vang lên một lúc rồi im bặt.
Những người đồng đội còn lại không biết chính xác ông đã đi đâu.
Họ chỉ biết người đội phó đã ở lại.
Sau trận đánh, nhiều chiến sĩ bị bắt. Có người bị đưa ra xét xử, bị tù đày. Nhưng riêng Lê Tấn Quốc không xuất hiện trong danh sách những người bị bắt. Ông mất tích.
Đồng đội tìm kiếm nhưng không có tin tức.
Hòa bình lập lại, câu hỏi về người đội phó biệt động vẫn còn đó: Bảy Rau Muống đã nằm lại ở đâu?
Không ai biết rằng trong một căn nhà giữa trung tâm thành phố, người chiến sĩ ấy đã nằm xuống.
Phải gần hai thập kỷ sau, câu trả lời mới xuất hiện.



