Cựu chiến binh

Đêm Thạch Hãn Không Ngủ

Năm 1972, tại chiến trường Thành Cổ Quảng Trị, đồng chí Đỗ Xuân Phước khi đó là Đại đội trưởng bộ binh đã cùng đơn vị giữ vững trận địa giữa mưa bom bão đạn. Một đêm đặc biệt, ông cùng đồng đội vượt qua làn pháo kích dữ dội để cứu thương binh và tiếp tế cho chốt tiền tiêu. Kỷ niệm ấy trở thành ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời quân ngũ của ông.

Thanh Hóa30/05/2026Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng Bảy năm 1972, chiến trường Thành Cổ Quảng Trị đỏ lửa suốt ngày đêm. Từng đợt pháo kích dội xuống như muốn san phẳng cả vùng đất nhỏ bé bên dòng sông Thạch Hãn.

Khi ấy, đồng chí Đỗ Xuân Phước là Đại đội trưởng một đơn vị bộ binh. Ông cùng chiến sĩ bám trụ trong những căn hầm dã chiến chật hẹp. Mỗi ngày, bom đạn cày xới mặt đất hàng chục lần.

Nhớ lại quãng thời gian ấy, bác Phước kể:

“Có đêm pháo địch bắn dày đặc đến mức bầu trời đỏ rực. Tưởng như không còn khoảng trống nào để bước chân. Nhưng ở chốt phía trước còn mấy đồng chí bị thương, nếu không tiếp tế thì rất nguy hiểm.”

Ngay trong đêm, bác cùng sáu chiến sĩ tình nguyện mang cơm nắm, nước uống và cáng cứu thương tiến về phía trận địa.

Đường đi chỉ hơn một cây số nhưng phải mất gần ba giờ đồng hồ. Mỗi lần pháo nổ gần, cả tổ lại nằm ép sát xuống đất. Đất đá tung lên phủ kín quần áo.

Đến nơi, nhìn thấy những đồng đội đang cố gắng cầm cự, ai cũng nghẹn ngào. Một chiến sĩ trẻ vừa nhận được bi đông nước đã bật khóc vì xúc động.

Bác Phước kể tiếp:

“Lúc đó chúng tôi chẳng nghĩ gì cho riêng mình. Chỉ mong đồng đội còn sống, còn chiến đấu được là vui rồi.”

Rạng sáng hôm sau, cả tổ đưa được ba thương binh về tuyến sau an toàn.

Nhiều năm sau, khi nhắc đến chiến tranh, bác vẫn nhớ rõ ánh mắt biết ơn của những người đồng đội trong đêm Thành Cổ năm ấy. Đó là ký ức không bao giờ phai mờ trong cuộc đời người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn