Khác

ĐÊM THẮP ĐÈN KHÔNG CÒN TIẾNG BOM

ĐÊM THẮP ĐÈN KHÔNG CÒN TIẾNG BOM

Tuyên Quang07/08/2026Phường Bình Thuận (Đoàn phường Bình Thuận)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau buổi sinh hoạt truyền thống, một bác cựu thanh niên xung phong hỏi chúng tôi:

"Các cháu có biết lần đầu tiên bác ngủ mà không nghe tiếng bom là khi nào không?"

Cả hội trường im lặng.

Bác cười hiền.

"Là sau ngày đất nước thống nhất."

Bác kể rằng suốt nhiều năm ở tuyến lửa, ban ngày mở đường.

Ban đêm san lấp hố bom.

Có những hôm vừa vá xong con đường thì máy bay lại đến.

Lại làm lại từ đầu.

Đêm nào cũng quen với tiếng còi báo động.

Quen với ánh pháo sáng.

Quen với việc ngủ chỉ vài chục phút.

Đến ngày hòa bình.

Đêm đầu tiên trở về quê.

Không còn tiếng bom.

Không còn tiếng máy bay.

Không còn ai hô:

"Xuống hầm!"

Bác lại... không ngủ được.

Im lặng quá.

Bác cứ nằm nghe tiếng dế kêu.

Nghe tiếng gió.

Rồi bật khóc.

Không phải vì buồn.

Mà vì lần đầu tiên biết thế nào là hòa bình.

Kể đến đây, bác nhìn những đoàn viên trẻ:

"Các cháu sinh ra trong hòa bình nên tiếng dế là điều bình thường."

"Còn với thế hệ bác, tiếng dế năm ấy là âm thanh đẹp nhất cuộc đời."

Tôi bước ra khỏi hội trường.

Đêm rất yên.

Không tiếng bom.

Không khói lửa.

Chỉ có ánh đèn của thành phố.

Và tôi hiểu rằng, sự bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân của biết bao con người đã đi qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn