Đêm thông đường cho đoàn xe ra trận
Đêm thông đường cho đoàn xe ra trận
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn được ví như mạch máu nối liền hậu phương lớn miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Trên con đường ấy, hàng triệu tấn vũ khí, lương thực và hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã vượt núi băng rừng để chi viện cho chiến trường. Để giữ cho tuyến đường luôn thông suốt, biết bao người đã âm thầm chiến đấu dưới mưa bom bão đạn. Câu chuyện về một đêm thông đường cho đoàn xe ra trận là một trong những ký ức không thể nào quên của những người lính Trường Sơn năm ấy.
Đó là một đêm mùa mưa năm 1972. Sau nhiều ngày liên tục đánh phá, máy bay Mỹ đã ném hàng chục quả bom xuống một trọng điểm giao thông trên tuyến đường Trường Sơn. Mặt đường bị cày xới thành những hố sâu, nhiều cây rừng đổ chắn ngang lối đi. Theo kế hoạch, ngay trong đêm sẽ có một đoàn xe vận tải lớn chở vũ khí và lương thực vào chiến trường miền Nam đi qua khu vực này.
Nếu không kịp thời khắc phục, đoàn xe sẽ phải dừng lại, ảnh hưởng đến nhiệm vụ chiến đấu của các đơn vị ở tiền tuyến. Mệnh lệnh được truyền xuống: bằng mọi giá phải thông đường trước khi đoàn xe tới.
Ngay sau khi tiếng bom vừa ngớt, lực lượng công binh, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến nhanh chóng có mặt tại hiện trường. Dưới ánh đèn dầu được che kín và những chiếc đèn pin nhỏ chỉ đủ soi từng khoảng đất trước mặt, mọi người bắt tay ngay vào công việc.
Người dùng cuốc xẻng san lấp hố bom. Người cưa cây, kéo gỗ ra khỏi mặt đường. Những chiến sĩ công binh kiểm tra các vị trí nghi còn bom nổ chậm. Mặc cho mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng và bùn đất bám đầy người, không ai rời vị trí. Ai cũng hiểu rằng phía trước là chiến trường đang chờ nguồn tiếp tế.
Khoảng nửa đêm, khi công việc đang khẩn trương diễn ra, tiếng máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Cả khu vực lập tức tắt đèn, nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp. Chỉ ít phút sau, những tiếng nổ rung chuyển núi rừng vang lên liên tiếp. Đất đá bắn tung khắp nơi. Nhưng khi máy bay vừa rời đi, mọi người lại lập tức quay trở lại mặt đường tiếp tục công việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Gần sáng, những hố bom cuối cùng được san lấp xong. Mặt đường đủ điều kiện cho xe qua. Đúng lúc ấy, từ xa vang lên tiếng động cơ quen thuộc của đoàn xe vận tải. Từng chiếc xe nối đuôi nhau lăn bánh qua trọng điểm an toàn, mang theo lương thực, đạn dược và niềm tin chiến thắng tới chiến trường miền Nam.
Nhìn đoàn xe khuất dần trong màn sương sớm, những người làm đường mới tranh thủ ngồi nghỉ bên vệ đường. Khuôn mặt ai cũng lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt đều ánh lên niềm vui. Họ hiểu rằng những giờ phút lao động vất vả trong đêm đã góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những đêm thông đường như thế vẫn còn in đậm trong ký ức của những người từng sống và chiến đấu trên tuyến lửa Trường Sơn. Đó là minh chứng cho tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và sức mạnh đoàn kết của quân và dân Việt Nam trong những năm tháng gian khổ mà hào hùng.



