Đêm thức cùng thương binh
Đêm xuống rất nhanh trên khu rừng. Sau một ngày chiến đấu căng thẳng, đơn vị tạm nghỉ. Trong lán nhỏ, một người lính bị thương đang được quân y chăm sóc. Bên ngoài, gió rừng thổi qua những tán cây. Bên trong, ánh đèn dầu leo lét. Bế Văn Đàn ngồi cạnh người đồng đội.

Đêm xuống rất nhanh trên khu rừng.
Sau một ngày chiến đấu căng thẳng, đơn vị tạm nghỉ. Trong lán nhỏ, một người lính bị thương đang được quân y chăm sóc.
Bên ngoài, gió rừng thổi qua những tán cây.
Bên trong, ánh đèn dầu leo lét.
Bế Văn Đàn ngồi cạnh người đồng đội.
Không để bạn một mình
Người bị thương khẽ hỏi:
– Đàn, cậu chưa ngủ à?
– Tôi ngồi đây một lát.
– Cậu mệt rồi. Nghỉ đi.
Đàn lắc đầu:
– Khi nào cậu ngủ được, tôi sẽ nghỉ.
Người bạn im lặng.
Có lẽ anh hiểu rằng người bên cạnh không chỉ đang ngồi đó vì nhiệm vụ.
Đó là tình cảm của một người đồng đội.
Những câu chuyện giữa đêm
Để người bạn bớt lo lắng, Đàn kể chuyện quê nhà.
Anh kể về núi rừng Cao Bằng.
Kể về những con đường quen thuộc.
Người đồng đội cũng kể về quê mình.
Hai người nói rất nhỏ để không làm ảnh hưởng đến những người đang nghỉ.
Thời gian trôi.
Ngoài kia, tiếng côn trùng vẫn đều đều.
Một ngụm nước
Gần nửa đêm, người bạn khát.
Đàn đưa bi đông:
– Uống một chút đi.
Người kia nói:
– Cậu cũng uống.
– Tôi còn.
Anh uống một ngụm nhỏ rồi đặt bi đông bên cạnh.
– Khi nào cần thì gọi tôi.
Người bạn gật đầu.
Gần sáng
Đêm càng về khuya, Bế Văn Đàn cũng mệt.
Nhưng mỗi khi người đồng đội cựa mình, anh lại tỉnh dậy hỏi:
– Có cần gì không?
Người bạn đáp:
– Không. Cậu cứ nghỉ.
Đàn cười:
– Vậy thì tốt.
Ngoài cửa lán, bầu trời bắt đầu nhạt màu.
Một tia sáng đầu tiên len qua những tán cây.
Người bạn nhìn ra ngoài:
– Sáng rồi.
Đàn gật đầu:
– Ừ. Lại một ngày mới.
Đêm ấy, không có một chiến công lớn.
Chỉ có một người lính ngồi bên cạnh một người đồng đội bị thương.
Nhưng chính những đêm như thế đã làm nên tình cảm đặc biệt giữa những người cùng chiến đấu.
Người lính không chỉ sát cánh với đồng đội trong lúc làm nhiệm vụ, mà còn ở bên nhau trong những lúc yếu lòng, mệt mỏi và khó khăn.
Một đêm thức trắng có thể khiến người ta mệt.
Nhưng với người lính, được biết đồng đội mình vẫn được chăm sóc và không phải một mình trong đêm dài lại là điều đáng quý.
Tình đồng đội đôi khi không cần những lời lớn lao. Chỉ cần một người chịu ngồi lại bên cạnh người bạn của mình cho đến khi trời sáng.


