ĐÊM TRẮNG BÊN CÁNH VÕNG VỊ TƯ LỆNH
Tại Sở chỉ huy tiền phương, không khí khẩn trương bao trùm lên tất cả. Tư lệnh Chu Huy Mân – người mà anh em cán bộ chiến sĩ vẫn thường gọi bằng cái tên thân thương "anh Hai Mạnh" – đã làm việc không ngơi nghỉ suốt ba ngày đêm. Ông Vương Quốc Lệnh khi ấy là một chàng trai trẻ, mang trên vai quân hàm binh nhì nhưng lại gánh vác trọng trách của một người cận vệ tin cẩn.
Mùa mưa năm 1967 ở rừng già Trà My (Quảng Nam) đến sớm và dữ dội hơn mọi năm. Những cơn mưa rừng Trường Sơn không lãng mạn như trong thơ ca, mà nó là nỗi ám ảnh. Mưa thối đất thối cát, mưa như trút nước xuống những cánh rừng già, biến những con đường mòn thành suối lũ và những căn hầm dã chiến thành vũng lầy. Đó là thời điểm chiến trường Khu 5 đang bước vào giai đoạn chuẩn bị căng thẳng nhất cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.
Tại Sở chỉ huy tiền phương, không khí khẩn trương bao trùm lên tất cả. Tư lệnh Chu Huy Mân – người mà anh em cán bộ chiến sĩ vẫn thường gọi bằng cái tên thân thương "anh Hai Mạnh" – đã làm việc không ngơi nghỉ suốt ba ngày đêm. Ông Vương Quốc Lệnh khi ấy là một chàng trai trẻ, mang trên vai quân hàm binh nhì nhưng lại gánh vác trọng trách của một người cận vệ tin cẩn.
Đêm hôm ấy, rừng núi chìm trong màn đen đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp trên những tàu lá chuối rừng và tiếng ầm ì của pháo bầy từ phía hạm đội Mỹ ngoài biển Đông dội vào. Trong căn lán chỉ huy lợp vội bằng lá trung quân, ánh đèn dầu tù mù hắt lên vách hầm bóng dáng gầy guộc nhưng uy nghi của vị Tư lệnh. Ông đang cúi gằm mặt xuống tấm bản đồ tác chiến chi chít những ký hiệu đỏ xanh, thỉnh thoảng lại đưa tay day day thái dương vì cơn đau đầu kinh niên do làm việc quá sức.
Vương Quốc Lệnh đứng gác ở cửa hầm, tay ôm khẩu AK, mắt đăm đăm nhìn vào bóng lưng của Thủ trưởng. Anh xót xa vô cùng. Anh biết "anh Hai" đã nhường phần lương khô ít ỏi của mình cho thương binh chiều nay, và giờ đây, bụng ông chắc đang cồn cào. Nhưng điều làm Lệnh lo lắng hơn cả là mái lán phía trên võng nằm của Tư lệnh đang bị dột. Nước mưa bắt đầu rỉ xuống, nhỏ tong tỏng, thấm ướt một góc chiếc chăn chiên mỏng manh.
Lệnh định bước vào báo cáo, nhưng thấy Tư lệnh đang tập trung cao độ, anh không nỡ cắt ngang dòng suy nghĩ của ông. Người lính trẻ rón rén bước ra ngoài trời mưa. Cái lạnh của rừng già ngấm vào da thịt tê buốt, nhưng Lệnh không thấy lạnh. Anh lần mò trong đêm tối, tìm đến khu vực hậu cần, xin một tấm tăng nilon (loại vải nhựa che mưa của bộ đội).
Trở lại lán, Lệnh không dám trèo lên mái vì sợ gây tiếng động làm Thủ trưởng mất tập trung. Anh lặng lẽ dùng dao găm vót những thanh tre nhỏ, rồi khéo léo chăng tấm tăng nilon phía dưới chỗ dột, ngay trên chiếc võng dù, tạo thành một cái máng xối nhỏ dẫn nước chảy ra ngoài vách hầm. Mọi động tác của anh nhẹ nhàng như một con mèo rừng, nín thở, thận trọng từng chút một.
Khi công việc hoàn tất, chiếc võng của Tư lệnh đã được che chắn khô ráo. Lúc này đã là 2 giờ sáng. Tư lệnh Chu Huy Mân cuối cùng cũng gấp tấm bản đồ lại. Ông tháo kính, dụi mắt và ngả lưng xuống võng. Có lẽ vì quá mệt, ông thiếp đi ngay lập tức.


