ĐÊM TRẮNG BÊN CHIẾC TIỂU QUÁCH GIẢ VÀ GIỌT NƯỚC MẮT HAI LẦN RƠI CỦA MẸ: KÝ ỨC ĐAU THƯƠNG TỪ VỤ ÁN "CẬU THỦY"
ĐÊM TRẮNG BÊN CHIẾC TIỂU QUÁCH GIẢ VÀ GIỌT NƯỚC MẮT HAI LẦN RƠI CỦA MẸ: KÝ ỨC ĐAU THƯƠNG TỪ VỤ ÁN "CẬU THỦY"
Có những vết thương chiến tranh dẫu qua nửa thế kỷ vẫn chưa một ngày khép miệng, nhưng lại có những nhát dao tàn nhẫn của lòng tham thời bình đâm sâu thêm một lần nữa vào tâm can những người mẹ Việt Nam. Câu chuyện về ngày đón chú Út trở về — một ngày ngỡ là đại hỷ nhưng hóa ra lại là sự mở đầu cho một bi kịch thắt lòng mãi là nỗi đau cào xé, lột trần tội ác không thể dung thứ của băng nhóm lừa đảo tâm linh do Nguyễn Thanh Thúy (tức "Cậu Thủy") cầm đầu.
Ngày cơ quan ngoại cảm báo tin đã tìm thấy phần mộ của chú Út, cả gia đình vỡ òa trong nước mắt. Sau bao năm bặt vô âm tín nơi chiến trường, ngày em tôi trở về, mẹ tôi khóc đến mờ cả mắt. Suốt cả chặng đường đón em từ nghĩa trang về đến nhà, đôi tay gầy gộc của mẹ không rời chiếc tiểu quách phủ tấm Quốc kỳ đỏ thắm. Mẹ sợ đứa con bé bỏng ngày nào lại lạc mất một lần nữa.
Đêm ấy là một đêm trắng của cả gia đình. Khi sương xuống lạnh buốt, căn nhà vắng tiếng người, chỉ còn ánh đèn dầu hiu hắt soi bóng dáng hao gầy của mẹ. Mẹ không chịu đi ngủ, cứ ngồi bó gối bên chiếc tiểu quách, đôi bàn tay nhăn nheo, run rẩy nhẹ nhàng vuốt ve lên lớp vải phủ cờ, rồi thủ thỉ như thể em vẫn còn đang nằm đó, ngoan ngoãn nghe lời mẹ dạy:
"Đi mô rứa hè? Sao giờ ni mới chịu về với mẹ?"
Tiếng gọi con xé lòng bằng chất giọng miền Trung nghẹn ứ, nửa như trách móc, nửa như xót thương khiến ai nghe thấy cũng phải ngoảnh mặt quay đi để giấu giọt nước mắt. Mẹ kể cho em nghe chuyện ở quê, chuyện hàng xóm, chuyện các cháu giờ đã lớn khôn, như thể chú Út vừa đi rẫy mới về.
Một lúc sau, mẹ chậm rãi tháo nếp áo, lấy từ trong thắt lưng ra một bọc vải nhỏ nát nhàu theo thời gian. Bên trong là vài chỉ vàng đã xỉn màu và những cuộn tiền lẻ được buộc chun cẩn thận. Đó là khoản tiền hỗ trợ hằng tháng dành cho thân nhân liệt sĩ mà bao năm nay mẹ tích cóp, chắt chiu từng đồng, chẳng dám ăn, chẳng dám tiêu, lúc nào cũng đau đáu để dành cho con. Mẹ nghẹn ngào bảo:
"Mẹ để một phần gửi cho chú Út bên kia, phần còn lại chia cho các cháu, coi như quà của chú Út để lại."
Cả nhà khi ấy không ai cầm được nước mắt trước tình yêu thương vô bờ bến và sự hy sinh thiêng liêng của mẹ. Người mẹ ấy đã sống cả đời chỉ để chờ đợi một cái tên.
Thế nhưng, niềm an ủi cuối đời ấy của mẹ rồi cũng tan vỡ một cách tàn nhẫn nhất. Một thời gian sau, khi vụ án lừa đảo của "Cậu Thủy" bị phanh phui trên các phương tiện truyền thông, cơ quan chức năng đã tìm về tận địa phương, xin phép gia đình cho khai quật ngôi mộ để tiến hành giám định ADN vì phát hiện những dấu hiệu bất thường trong quy trình bốc mộ trước đó. Nghe tin, mẹ tôi lặng người đi như hóa đá. Trước bàn thờ nghi ngút khói, mẹ run rẩy thắp nén hương xin phép chú Út, nước mắt lại trào ra trên đôi gò má khắc khổ rồi mới gật đầu đồng ý.
Vài ngày sau, tờ giấy kết quả giám định trả về như một tia sét đánh ngang tai, khiến cả gia đình hoàn toàn sụp đổ. Bộ hài cốt được đưa về, được cả nhà nâng niu, được mẹ ôm ấp suốt đêm bấy lâu nay không phải của chú Út, mà hoàn toàn là xương động vật được ngụy tạo.
Nghe đến đó, mẹ tôi ngất lịm ngay tại chỗ. Tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng không thể thốt ra thành lời. Vậy là sau ngần ấy năm mòn mỏi đợi chờ, sau một lần khóc cạn nước mắt ngày "đón con về", chú Út vẫn chưa thể trở về với gia đình. Chú vẫn còn nằm đâu đó, lạnh lẽo và cô đơn dưới lòng đất sâu của mảnh đất quê hương, còn người mẹ già thì bị đẩy vào tấn bi kịch trớ trêu: thờ phụng một nắm xương thú hoang.
Theo kết luận từ cơ quan điều tra, hành vi của Nguyễn Thanh Thúy và đồng bọn không dừng lại ở việc lừa đảo chiếm đoạt tài sản, mà đó là hành vi đại nghịch bất đạo, chà đạp lên linh hồn người khuất và niềm tin của người sống.
Các đối tượng đã lén lút xâm nhập vào các nghĩa trang liệt sĩ chưa xác định danh tính tại Quảng Trị, Thừa Thiên Huế, nhẫn tâm đào xới, lấy đi hài cốt của các anh hùng liệt sĩ. Chúng đem phần xương cốt thiêng liêng ấy chia nhỏ ra, trộn lẫn với xương các loại động vật như chó, mèo, lợn, rồi chôn giấu kèm các kỷ vật giả (như bình tông, thắt lưng, dép cao su được làm mới nhưng bôi đất cát) để dàn dựng các màn "tìm mộ bằng ngoại cảm" siêu nhiên. Hậu quả hơn 70 bộ hài cốt liệt sĩ khuyết danh đã bị xâm phạm, hơn 100 bộ hài cốt giả được tạo ra. Băng nhóm này đã thu lợi bất chính khoảng 10 tỷ đồng từ lòng tin của các thân nhân và nguồn tài trợ của các tổ chức.
Điều đau đớn và phẫn nộ nhất không chỉ là số tiền bị chiếm đoạt hay sự thật trần trụi bị phơi bày, mà là hàng trăm trái tim người ở lại đã bị bóp nghẹt thêm một lần nữa. Có những người mẹ đã dành phần đời xế bóng còn lại để chăm chút, hương khói cho một phần mộ giả. Có những người vợ từng nghẹn ngào tưởng như đã đón được chồng trở về sau nửa thế kỷ chia ly, để rồi lại gục ngã, uất nghẹn khi biết tất cả chỉ là một tấn kịch được dựng lên từ những bộ óc chứa đầy tiền tài và sự gian trá. Với họ, nỗi đau của chiến tranh chưa từng khép lại, mà nó vừa bị kéo dài, vừa bị băm vằn thêm bởi sự nhẫn tâm của lòng người thời bình.



