Đêm trắng bên đồng đội
ĐÊM TRẮNG BÊN ĐỒNG ĐỘI
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, có những đêm với ông Trần Đăng Sơn dài hơn cả một ngày. Đó là những đêm không ngủ, những đêm người lính phải căng mắt, căng tai giữa rừng sâu, nơi chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể báo hiệu hiểm nguy.
Một đêm nọ, đơn vị của ông được lệnh phục kích. Trời tối đen, mây phủ kín, ánh trăng hiếm hoi bị che khuất. Ông Sơn cùng đồng đội nằm im bên nhau trong chiến hào, súng đặt sẵn trong tay. Thời gian trôi chậm chạp, lạnh thấm vào da thịt, nhưng không ai dám cử động mạnh hay nói một lời.
Trong sự tĩnh lặng ấy, ông Sơn nghe rõ nhịp thở của đồng đội bên cạnh. Có người khẽ ho, có người trở mình rất nhẹ. Những con người xa lạ ngày nào giờ đây gắn bó với nhau bằng sinh mệnh. Mỗi người đều hiểu rằng, sự an toàn của bản thân gắn liền với sự tỉnh táo của người bên cạnh.
Đêm càng về khuya, cơn buồn ngủ càng kéo đến. Để giữ mình tỉnh táo, ông Sơn lặng lẽ nghĩ về quê nhà, về cha mẹ, về những ngày yên bình nơi Vĩnh Bảo. Những suy nghĩ ấy giúp ông giữ được sự tỉnh táo trong suốt đêm dài.
Khi trời gần sáng, nhiệm vụ hoàn thành, đơn vị an toàn rút khỏi vị trí. Ông Sơn nhìn lại khu vực vừa phục kích, lòng thầm cảm ơn vì tất cả vẫn còn nguyên vẹn. Một đêm trắng trôi qua, không tiếng súng, nhưng đầy căng thẳng.


