Đêm trăng bên dòng sông cũ
Là không gian trở nên tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn lại người lính già đối diện với dòng chảy của thời gian và những hoài niệm cuộc đời.
Chú Tám sống lặng lẽ bên dòng sông cũ và đêm nào có trăng cũng mang ghế ra ngồi thật khuya để nhớ về những năm tháng chiến tranh. Trong một lần vượt sông làm nhiệm vụ, người đồng đội đi cạnh chú từng nói: “Hòa bình rồi tao sẽ về cưới vợ”, nhưng ngay đêm ấy anh đã hy sinh. Từ đó, mỗi lần nhìn ánh trăng soi mặt nước, chú lại nhớ đến những khuôn mặt trẻ tuổi đã nằm lại vì đất nước. Với chú, tiếng cười bình yên của lũ trẻ hôm nay chính là điều đẹp nhất mà những người lính năm xưa đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ.


