ĐÊM TRẮNG BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Trong chiến dịch Quảng Trị năm 1972, những người chèo đò trên sông Thạch Hãn đã âm thầm đưa bộ đội vượt sông giữa làn bom pháo dữ dội.
Sông Thạch Hãn mùa hè năm ấy đỏ lửa ngày đêm.
Bom pháo dội xuống liên tục đến mức mặt sông lúc nào cũng cuộn bùn và khói.
Nhưng bộ đội vẫn phải vượt sông vào Thành cổ.
Anh Bảy Lợi là người chèo đò gan dạ nhất vùng.
Đêm nào anh cũng âm thầm đưa bộ đội qua sông bằng chiếc thuyền gỗ nhỏ.
Có chuyến vừa ra giữa dòng thì pháo sáng bắn lên trắng cả mặt nước.
Tiếng đại liên quét rát phía sau lưng.
Nhiều chiến sĩ trẻ lần đầu ra trận run đến tím mặt nhưng anh Bảy vẫn trấn an:
‘Cứ cúi thấp người, rồi sẽ qua thôi.’
Có đêm thuyền trúng mảnh pháo thủng đáy. Anh lấy áo bịt lỗ thủng rồi tiếp tục chèo.
Khi đưa được bộ đội cập bờ bên kia, anh lại quay về ngay trong đêm tối.
Không ai nhớ anh đã chèo bao nhiêu chuyến giữa dòng sông máu lửa ấy.
Chỉ biết rằng sau chiến tranh, người dân Quảng Trị vẫn nhắc tên anh như một người giữ nhịp sống cho Thành cổ năm xưa.



