Đêm trắng bên thương binh
Giữa rừng sâu, ánh đèn dầu leo lét soi gương mặt tái nhợt của những thương binh vừa được cáng về sau trận đánh. Người y tá trẻ thức trắng đêm, vừa thay băng, vừa động viên từng người bằng giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định. Có lúc nước mắt chực trào khi chứng kiến đồng đội không qua khỏi, nhưng cô vẫn nén lòng để tiếp tục công việc, bởi phía trước còn nhiều sinh mạng cần được giữ lại. Những đêm trắng ấy kéo dài suốt tháng năm chiến tranh, tuổi trẻ của cô trôi đi trong mùi thuốc sát trùng và tiế
Giữa rừng sâu, ánh đèn dầu leo lét soi gương mặt tái nhợt của những thương binh vừa được cáng về sau trận đánh. Người y tá trẻ thức trắng đêm, vừa thay băng, vừa động viên từng người bằng giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định. Có lúc nước mắt chực trào khi chứng kiến đồng đội không qua khỏi, nhưng cô vẫn nén lòng để tiếp tục công việc, bởi phía trước còn nhiều sinh mạng cần được giữ lại. Những đêm trắng ấy kéo dài suốt tháng năm chiến tranh, tuổi trẻ của cô trôi đi trong mùi thuốc sát trùng và tiếng rên khe khẽ. Chính sự tận tụy thầm lặng đó đã giữ lại sự sống, giữ lại niềm tin giữa lằn ranh sinh tử của thời hoa lửa.


