ĐÊM TRẮNG BÊN TRẠM QUÂN Y
ĐÊM TRẮNG BÊN TRẠM QUÂN Y
Trạm quân y dã chiến nằm sâu trong khu rừng già, mái lán lợp bằng lá cọ đã úa vàng vì khói bom.
Anh Lộc là y tá trẻ nhất đơn vị.
Đêm nào anh cũng thức trắng chăm sóc thương binh.
Người thì sốt rét run bần bật.
Người đau vì vết thương chưa kịp lành.
Anh lặng lẽ thay băng, đun nước và động viên từng người.
Có hôm suốt đêm anh không kịp chợp mắt.
Đồng đội bảo:
“Ông nghỉ chút đi.”
Anh lắc đầu:
“Còn người đau thì chưa ngủ được.”
Một đêm mưa lớn, máy bay địch bất ngờ oanh tạc khu vực trạm quân y.
Bom nổ rung chuyển cả cánh rừng.
Một lán thương binh bị sập.
Anh Lộc lao vào kéo từng người ra ngoài giữa khói bụi mịt mù.
Người cuối cùng được cứu sống thì mái lán đổ xuống.
Sau hòa bình, những người lính từng nằm ở trạm quân y ấy vẫn nhớ mãi ánh đèn dầu leo lét trong đêm trắng năm nào — nơi có một người y tá trẻ đã dành trọn tuổi xuân cho đồng đội giữa thời hoa lửa.



