ĐÊM TRẮNG BÊN TRỌNG ĐIỂM BOM
Những khu vực trọng điểm thường xuyên bị máy bay địch đánh phá là nơi người lính công binh phải ngày đêm bám trụ để giữ vững tuyến đường chiến lược. Với bác Phạm Văn Lợi, những đêm trắng giữa mưa bom đã trở thành ký ức không thể nào quên của tuổi trẻ thời chiến.
Trong những năm tháng ở chiến trường, bác Phạm Văn Lợi cùng đơn vị công binh thường xuyên làm nhiệm vụ tại các trọng điểm bom đạn trên tuyến đường Trường Sơn. Đây là những khu vực bị máy bay địch đánh phá liên tục nhằm cắt đứt đường vận chuyển ra tiền tuyến. Vì vậy, cứ sau mỗi trận bom, các chiến sĩ công binh lại lập tức lên đường khắc phục hậu quả để đảm bảo tuyến đường được thông suốt.
Có những đêm cả cánh rừng rung chuyển bởi tiếng bom nổ dồn dập. Đất đá đổ xuống chắn kín mặt đường, nhiều đoạn bị cày xới sâu hoắm. Chờ máy bay vừa rời đi, bác Lợi và đồng đội đã nhanh chóng mang cuốc xẻng lao vào san lấp hố bom. Công việc diễn ra trong bóng tối để tránh bị phát hiện nên mọi người phải làm thật khẩn trương nhưng cũng vô cùng cẩn thận.
Bác vẫn nhớ một đêm mùa khô, đơn vị nhận lệnh sửa gấp đoạn đường vừa bị đánh phá nặng để kịp cho đoàn xe vận tải đi qua trước sáng. Anh em thay nhau đào đất, khiêng đá suốt nhiều giờ liền. Mồ hôi hòa cùng bụi đất phủ kín khuôn mặt nhưng không ai nghỉ tay. Giữa lúc công việc gần hoàn thành thì còi báo động vang lên báo hiệu máy bay địch quay trở lại. Tất cả lập tức trú ẩn rồi ngay sau đó lại tiếp tục lao ra mặt đường khi bom vừa ngớt.
Trong gian khổ và hiểm nguy, điều khiến bác Lợi luôn xúc động chính là tinh thần đoàn kết của đồng đội. Người khỏe giúp người yếu, ai có chút lương khô hay nước uống cũng sẵn sàng chia sẻ cho nhau. Có chiến sĩ vừa bị thương nhẹ ở tay vẫn xin tiếp tục ở lại làm việc vì sợ chậm tiến độ thông đường.
Đến gần sáng, khi đoàn xe đầu tiên an toàn lăn bánh qua đoạn đường vừa sửa xong, cả đơn vị mới nở nụ cười nhẹ nhõm. Khoảnh khắc ấy khiến bác Lợi cảm nhận rõ ý nghĩa công việc thầm lặng của người lính công binh trong chiến tranh. Những đêm trắng bên trọng điểm bom năm xưa tuy đầy gian khổ như



