Đêm Trăng Chiến Khu
Đêm Trăng Chiến Khu
Đêm nay trăng sáng lạ thường. Ánh trăng len qua những tán cây rừng, phủ bạc cả khoảng đất trước lán nghỉ của đơn vị.
Sau nhiều ngày hành quân liên tục, mọi người cuối cùng cũng có một buổi tối yên tĩnh hiếm hoi. Không có tiếng bom hay tiếng máy bay gầm rú, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách giữa núi rừng.
Thành ngồi tựa gốc cây nhìn lên vầng trăng rồi nhớ đến những đêm quê nhà. Ngày trước, mỗi mùa trung thu cả xóm thường tụ tập ngoài sân đình ăn bánh và nghe người lớn kể chuyện.
Một chiến sĩ lấy cây sáo trúc ra thổi bản nhạc nhẹ nhàng giữa không gian tĩnh lặng. Tiếng sáo vang xa khiến ai cũng lặng người suy nghĩ.
Có người nhớ gia đình, có người nhớ người yêu đang chờ nơi quê xa. Nhưng tất cả đều hiểu họ đang chiến đấu để bảo vệ những điều bình dị ấy.
Đêm trăng giữa chiến khu hôm đó trở thành ký ức đẹp không thể nào quên.
Giữa thời hoa lửa, những khoảnh khắc yên bình ngắn ngủi lại càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết đối với những người lính trẻ.


