Khác

Đêm trăng không bóng người

Lào Cai12/01/2026Tẩn Tả Mẩy3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Vàng Seo Năm, nay đã ngoài sáu mươi mùa rẫy.
Tôi còn nhớ rất rõ một đêm trăng sáng, khi tôi cùng mấy người già trong bản lên gần Ao Tiên.
Trăng hôm ấy tròn, sáng đến mức nhìn rõ từng vệt rêu trên đá.
Rừng già im lặng, không có tiếng thú, không có tiếng gió mạnh.

Chúng tôi ngồi xa ao, không ai dám đến gần.
Người xưa dặn rằng, đêm trăng là lúc tiên từng xuống, nên người phàm phải biết chừng mực.
Mặt ao phẳng như tấm gương lớn, phản chiếu cả bầu trời.
Nhưng không có bóng người con gái nào hiện lên.

Một người trong chúng tôi thở dài, nhưng không ai buồn.
Bởi người Giáy hiểu, khi tiên không hiện, là lúc con người phải tự soi mình.
Chúng tôi nhìn sang nền nhà Vua xưa, đá vẫn xếp ngay ngắn, không xô lệch.
Có người khẽ nói, lời thề giữ rừng vẫn còn đó.

Suối Mường Hum phía xa vẫn chảy đều, không gầm gào như mùa lũ.
Tôi chợt hiểu, đó là dấu hiệu ao chưa bỏ bản.
Chúng tôi lặng lẽ ra về, không ai ngoái lại.
Vì ngoái lại nhiều, là lòng còn vướng.

Đêm ấy, tôi ngủ rất sâu.
Trong mơ, không có tiên, chỉ có rừng đứng im và nước chảy đều.
Với người Giáy, đó là giấc mơ lành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn