Bài viết

ĐÊM TRĂNG KHÔNG SÁNG VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN TRONG IM LẶNG

Một ca trực ban đêm trên chốt giữa núi rừng, khi ánh trăng bị mây che khuất, mọi hoạt động quan sát trở nên khó khăn hơn và người lính phải dựa vào kinh nghiệm, thính giác và sự tập trung tuyệt đối để hoàn thành nhiệm vụ.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn có những hôm không trăng.

Không ánh sáng.

Không phương hướng rõ ràng.

Chỉ có bóng tối trải dài đến tận những triền núi xa.

Đêm hôm đó, bác Trịnh Văn Quang được phân công trực gác từ nửa đêm đến gần sáng.

Ngay từ khi trời còn chưa tối hẳn, mây đen đã kéo về dày đặc.

Không gian trên chốt trở nên nặng nề hơn thường ngày.

Gió thổi qua các tán cây tạo ra những âm thanh rì rào liên tục.

Khi màn đêm buông xuống, mọi thứ gần như chìm vào bóng tối hoàn toàn.

Ánh trăng không xuất hiện.

Chỉ còn lại sự im lặng của rừng sâu.

Bác Quang khoác súng lên vai, di chuyển nhẹ đến vị trí trực gác.

Mỗi bước đi đều phải thật cẩn thận để không tạo ra tiếng động không cần thiết.

Trong bóng tối, mọi âm thanh đều trở nên rõ ràng hơn bình thường.

Tiếng lá khô bị gió cuốn.

Tiếng côn trùng rả rích.

Tiếng gió lướt qua sườn đồi.

Tất cả hòa vào nhau tạo thành một bức tranh âm thanh đặc biệt của núi rừng.

Bác đứng yên quan sát.

Dù không nhìn rõ, nhưng ông vẫn xác định được hướng cần theo dõi dựa trên kinh nghiệm.

Thời gian trôi rất chậm.

Mỗi phút trong ca trực đêm đều kéo dài như lâu hơn bình thường.

Không có ánh sáng, mọi giác quan khác phải làm việc nhiều hơn.

Tai phải nghe kỹ hơn.

Mắt phải quen với bóng tối.

Và quan trọng nhất là tinh thần không được dao động.

Khoảng gần một giờ sáng, gió mạnh hơn.

Những tán cây phía xa rung lên từng đợt.

Một vài âm thanh lạ xuất hiện trong chốc lát khiến cả tổ trực phải tăng cường cảnh giác.

Bác Quang ra hiệu cho đồng đội giữ nguyên vị trí.

Không ai di chuyển.

Không ai lên tiếng.

Không gian trở nên căng thẳng.

Mọi người tập trung lắng nghe.

Sau một thời gian theo dõi, những âm thanh lạ dần biến mất.

Không có dấu hiệu bất thường nào tiếp diễn.

Ca trực tiếp tục trong sự im lặng.

Đêm dài vẫn còn rất lâu.

Đôi chân bắt đầu mỏi.

Đôi mắt bắt đầu căng.

Nhưng người lính không được phép rời vị trí.

Bởi phía sau họ là cả đơn vị đang nghỉ ngơi.

Là sự an toàn của những người đồng đội.

Đến gần sáng, mây bắt đầu tan dần.

Một chút ánh sáng yếu ớt xuất hiện ở chân trời.

Bác Quang nhìn về phía rừng xa, nơi bóng tối đang dần nhường chỗ cho ánh sáng.

Ca trực đêm kết thúc trong yên lặng.

Không có sự kiện đặc biệt xảy ra.

Nhưng nhiệm vụ đã được hoàn thành trọn vẹn.

Khi trở về hầm nghỉ, bác ngồi im một lúc rất lâu.

Không phải vì mệt mỏi.

Mà vì cảm giác quen thuộc của những đêm dài không trăng trên chốt.

Sau này, khi nhắc lại, bác thường nói:

“Đêm không trăng không đáng sợ bằng việc mình mất đi sự cảnh giác.”

Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng toàn bộ tinh thần của người lính bộ binh giữa chiến trường Trường Sơn năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn