ĐÊM TRẮNG Ở BINH TRẠM KHE SANH
Năm 1970, bác Lê Thị Thứ được điều về tăng cường bảo đảm thông tin tại khu vực Binh trạm Khe Sanh, tỉnh Quảng Trị. Đây là địa bàn bị đánh phá ác liệt, thường xuyên mất liên lạc giữa các đơn vị. Trong một đêm cao điểm, toàn bộ đường dây bị bom cắt đứt, bác trực tiếp tham gia khắc phục trong điều kiện cực kỳ nguy hiểm. Đêm ấy trở thành ký ức không thể quên trong đời người lính thông tin.
Cơn sốt đến bất ngờ như một trận phục kích. Giữa trưa rừng oi ả, bác bỗng thấy người lạnh toát, răng va vào nhau, mắt tối sầm. Đồng đội đỡ bác dựa vào gốc cây lim già, định đưa về trạm quân y.
Nhưng bác lắc đầu.
“Cho tôi nằm đây nghỉ một lát thôi. Máy còn đang trực.”
Bác kể lại, giọng vẫn như ngày nào:
“Lúc ấy sốt đến mê man, tôi chỉ nhớ ôm cái máy như ôm một vật sống. Sợ buông ra thì liên lạc đứt.”
Dưới tán lim rậm rạp, bác vừa lên cơn rét run, vừa nghe trong tai tiếng máy lách tách quen thuộc. Mỗi khi có tín hiệu, bác lại cố gượng dậy, trả lời ngắn gọn rồi ngả xuống. Mồ hôi đổ ra như tắm, thấm đẫm áo quân phục.
Chiều xuống, cơn sốt dịu dần. Bác tỉnh lại, thấy đồng đội ngồi quanh, có người lén quay đi lau nước mắt. Bác cười yếu ớt:
“Còn sống là còn trực được.”
Người viết không gọi đó là sự hy sinh lớn lao. Chỉ là một người lính đã quen đặt nhiệm vụ lên trên cả thân thể mình.



