ĐÊM TRẮNG Ở ĐẠI ĐỘI BỒ CÂU TẢI ĐẠN
Nhân chứng lịch sử: Bà Trần Thị Hường (Cựu nữ dân công hỏa tuyến Xã Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An).
ĐÊM TRẮNG Ở ĐẠI ĐỘI BỒ CÂU TẢI ĐẠN
Nhân chứng lịch sử: Bà Trần Thị Hường (Cựu nữ dân công hỏa tuyến Xã Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An).
Mô tả ngắn: Ký ức về những đôi vai gầy vác đạn pháo vượt lầy trong Chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh năm 1968 và tình đồng đội thiêng liêng giữa cơn mưa bom napalm.
Mùa xuân năm 1968, chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh nổ ra dữ dội. Để chi viện cho mặt trận, hàng ngàn nữ dân công hỏa tuyến xứ Nghệ lên đường với đôi gánh thồ dốc đứng. Cô gái Trần Thị Hường khi đó tròn 18 tuổi, thuộc "Đội bồ câu tải đạn" – tên gọi thân thương mà các chiến sĩ dành tặng cho những cô gái chuyên gùi đạn pháo 85mm vượt qua dãy Trường Sơn.
Mỗi chuyến đi, chị Hường cùng đồng đội gùi trên lưng hai quả đạn pháo nặng gần 40kg, nặng hơn cả trọng lượng cơ thể mình. Con đường ra tiền phương là những lối mòn dốc đứng, trơn trượt vì mưa rừng và nhão nẹt vết cày của bom đạn. Để không làm rơi đạn, các chị phải dùng dây bẹ buộc chặt gùi vào thân người, mỗi bước chân nhích lên là một lần gân thịt căng ra đau nhói.
Trong một đêm vận chuyển qua thung lũng Khe Sanh, đoàn dân công rơi vào trận tọa độ của máy bay B-52 và bom napalm. Quầng lửa rực đỏ xé nát đêm đen, không khí nóng rát xộc vào buồng phổi. Một quả bom nổ gần làm sạt lở vách núi, vùi lấp chị Hường cùng hai cô bạn cùng làng. Khi được đồng đội đào bới đưa lên khỏi lớp đất đá, chị Hường bị ngạt thở và chấn thương nặng ở vai.
Thế nhưng, vừa hồi tỉnh, việc đầu tiên chị làm không phải là kiểm tra vết thương của mình mà là quờ tay tìm hai quả đạn pháo. Thấy quả đạn vẫn còn nguyên vẹn, chị mỉm cười qua đôi môi rướm máu: "Đạn không sao là tốt rồi, đưa tôi gùi tiếp!". Mặc cho đồng đội can ngăn, cô gái trẻ tiếp tục vịn vào cây rừng, ép đôi vai đang sưng tấy tiến về phía tiếng pháo giội.
Hơn nửa thế kỷ trôi qua, chị dân công hỏa tuyến năm nào giờ đã là người bà hiền từ nơi quê nhà Nam Đàn. Vết thương ở vai mỗi khi trở trời lại cắn rứt, nhưng ký ức về những đêm căng sức gùi đạn dưới mưa bom, về nụ cười của các đồng đội tuổi mười tám mươi hai năm ấy vẫn là tài sản vô giá, sống mãi như một thời hoa lửa không thể nào quên.



