ĐÊM TRẮNG Ở ĐẠI LỘ KINH HÒANG
ĐÊM TRẮNG Ở ĐẠI LỘ KINH HÒANG Nhân chứng lịch sử: Bác sĩ Nguyễn Văn Hùng (sinh năm 1944, cựu y sĩ quân y thuộc Trung đoàn Y tế 24, Sư đoàn 324). Mô tả câu chuyện: Trong chiến dịch mùa hè năm 1972 tại Quảng Trị, không chỉ có những trận đánh nảy lửa trên tuyến đầu mà ở tuyến sau, các y bác sĩ quân y cũng phải trải qua những trận chiến nghẹt thở để giành giật sự sống cho thương binh. Câu chuyện kể về một đêm cấp cứu dã chiến dưới lòng hầm đất của bác sĩ Nguyễn Văn Hùng, nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh như một sợi tóc.
ĐÊM TRẮNG Ở ĐẠI LỘ KINH HÒANG
Nhân chứng lịch sử: Bác sĩ Nguyễn Văn Hùng (sinh năm 1944, cựu y sĩ quân y thuộc Trung đoàn Y tế 24, Sư đoàn 324).
Mô tả câu chuyện:
Trong chiến dịch mùa hè năm 1972 tại Quảng Trị, không chỉ có những trận đánh nảy lửa trên tuyến đầu mà ở tuyến sau, các y bác sĩ quân y cũng phải trải qua những trận chiến nghẹt thở để giành giật sự sống cho thương binh. Câu chuyện kể về một đêm cấp cứu dã chiến dưới lòng hầm đất của bác sĩ Nguyễn Văn Hùng, nơi ranh giới giữa cái chết và sự sống mong manh như một sợi tóc.
Nội dung chi tiết:
Tháng 6 năm 1972, Trạm quân y tiền phương của Trung đoàn 24 đóng tại một hệ thống hầm chìm dã chiến ven sông Thạch Hãn. Mùi thuốc sát trùng hòa lẫn mùi khói bom và mùi máu tanh nồng nặc tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Ngoài kia, tiếng pháo cầm chừng của Mỹ - Ngụy vẫn dội từng hồi liên tục xuống lòng đất, khiến vách hầm rung lên bần bật, đất bụi rơi lổ đổ xuống những gạc băng trắng xóa.
Y sĩ Nguyễn Văn Hùng khi ấy mới 28 tuổi, đôi mắt trũng sâu vì đã ba ngày ba đêm chưa chợp mắt. Trạm tiếp nhận liên tục hàng chục thương binh gạt từ mặt trận Cổ Thành về: người gãy xương, người nát thịt, người bị mảnh bom găm sâu vào ổ bụng.
Khoảng 2 giờ sáng, bốn chiến sĩ cáng vào một người lính trẻ tên Tuấn, quê Hà Tây, mới tròn 19 tuổi. Tuấn bị mảnh pháo găm trúng ngực trái, hơi thở thều thào, mạch đập yếu ớt chỉ còn lăn tăn như gợn sóng. Đèn măng-xông treo trên trần hầm chao đảo theo từng đợt nổ của pháo hạm.
"Bác sĩ ơi... cứu em... em phải về gặp mẹ..." – Tuấn thì thào, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy gấu áo blouse đã ngả màu bụi đỏ của Hùng.
Trong điều kiện dã chiến thiếu thốn đủ đường, không có máy trợ thở, thuốc mê chỉ còn vài ống cuối cùng, Hùng buộc phải đưa ra quyết định táo bạo: Mổ phanh ngực ngay tại hầm để gắp mảnh kim loại đang chèn ép màng tim.
Trận pháo rung chuyển bỗng nhiên quật mạnh khiến ngọn đèn măng-xông vụt tắt. Toàn bộ căn hầm chìm vào bóng tối mịt mùng. Tiếng rên siết của thương binh xung quanh vang lên xé lòng.
Không một phút chần chừ, Hùng hô lớn: "Tất cả anh em còn lành lặn, dùng đèn pin bật lên!"
Ngay lập tức, ba chiếc đèn pin mờ nhòe cùng vài ngọn nến tự chế từ mỡ lợn được thắp lên, gom lại thành một vùng ánh sáng vàng võ soi vào ngực người thương binh. Dưới thứ ánh sáng chập chờn ấy, đôi tay Hùng cẩn trọng nhưng nhanh nhắt lách từng mũi dao mổ. Mồ hôi trên trán anh chảy ròng ròng, rơi xuống được y tá nhanh tay lấy gạc thấm đi.
Sau hơn hai giờ đồng hồ nghẹt thở, tiếng "kịch" nhẹ vang lên khi chiếc panh gắp được mảnh thép sắc nhọn dài gần hai phân ra khỏi lồng ngực Tuấn. Tim người lính trẻ bắt đầu đập lại theo nhịp đều đặn hơn. Hùng gục xuống cạnh bàn mổ dã chiến, thở hào hển, hai tay run lên vì kiệt sức nhưng đôi mắt rạng ngời hạnh phúc.
Bình minh lên, khói bom tạm tan, Tuấn qua khỏi cơn nguy cấp và được chuyển về tuyến sau. Mảnh thép năm xưa được Hùng giữ lại trong hộp kỷ vật như một lời nhắc nhở về đêm trắng lịch sử.
Nhiều năm sau chiến tranh, Bác sĩ Nguyễn Văn Hùng trở về làm việc tại một bệnh viện lớn ở Hà Nội. Dù đã nghỉ hưu, mỗi lần cầm chiếc dao mổ dưới ánh đèn tầng hiện đại, ông vẫn không sao quên được ánh đèn pin lập lòe trong căn hầm đất Quảng Trị năm nào — nơi tình đồng chí và tinh thần người thầy thuốc đã thắp sáng sự sống giữa
lòng địa ngục.



