Đêm trắng ở Khâm Thiên
Đêm trắng ở Khâm Thiên
Không ai ở phố Khâm Thiên có thể quên được đêm 26 tháng 12 năm ấy. Gia đình tôi vừa ăn xong lưng cơm độn thì còi báo động rú lên từng hồi thê thiết. Tiếng loa phóng thanh văng vẳng: "Đồng bào chú ý, máy bay địch cách Hà Nội 30 cây số...". Tôi vừa kịp bế con lao xuống hầm cá nhân thì mặt đất rung lên bần bật. Tiếng bom nổ rền vang, ép tức ngực. Bụi gạch vữa trút xuống lả tả. Khi còi báo yên vang lên, tôi ngoi lên miệng hầm. Trước mắt tôi không còn là con phố nhộn nhịp, tất cả chỉ là một đống đổ nát hoang tàn, khét lẹt mùi thuốc nổ và thịt cháy. Đêm ấy, Khâm Thiên nhuốm máu, hàng trăm người hàng xóm của tôi vĩnh viễn nằm lại. Nước mắt không thể chảy nổi nữa, chỉ còn lại ngọn lửa căm hờn cháy rực trong tim.



