Bài viết

Đêm Trắng Ở Lán Tả Ngạn Và Chiếc Đèn Dầu Giữa Rừng Sâu

Kỷ niệm trong những ngày gian khổ tại ATK Việt Bắc, ghi lại phong cách làm việc bền bỉ, sự khiêm tốn và tình cảm chân thành của Đại tướng Võ Nguyên Giáp dành cho các cán bộ trẻ kề cận giữa thời hoa lửa

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1951 - 1952, khi cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn phản công quyết liệt, Bộ Tổng Tư lệnh đặt tại căn cứ ATK Định Hóa (Thái Nguyên). Căn lán làm việc của Đại tướng Võ Nguyên Giáp nằm ẩn mình dưới những tán cây rừng rậm rạp để tránh máy bay soi rọi của địch.

Đồng chí Đặng Vũ Hiệp khi đó là một cán bộ trẻ được giao nhiệm vụ giúp việc, tiếp nhận các báo cáo chiến sự từ các quân khu gửi về và chuẩn bị tài liệu cho Đại tướng.

Một đêm đông rét buốt, sương muối phủ trắng xóa cây rừng Việt Bắc. Gió lùa qua các kẽ nứa của căn lán mỏng khiến cái lạnh thấu xương. Khoảng 2 giờ sáng, đồng chí Đặng Vũ Hiệp thức dậy để chuẩn bị duyệt lại danh mục điện văn gửi ra mặt trận. Nhìn sang góc bàn làm việc của Đại tướng, ông thấy ánh đèn dầu vẫn tù mù tỏa sáng.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn ngồi đó, khoác chiếc áo trấn thủ cũ, tay cầm chiếc bút chì cẩn thận khoanh vùng trên tấm bản đồ quân sự. Đôi mắt Đại tướng sâu quầng vì nhiều đêm liên tục thiếu ngủ, nhưng thần thái vẫn tập trung cao độ.

Đồng chí Đặng Vũ Hiệp nhón chân bước nhẹ lại gần, khẽ thưa:

"Báo cáo Anh Văn, muộn lắm rồi ạ! Anh đã làm việc suốt từ sáng đến giờ, Anh nên chợp mắt một lúc để bảo đảm sức khỏe ạ!"

Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngẩng đầu lên, mỉm cười dịu dàng rồi xua tay nhẹ nhàng:

"Chú Hiệp đấy à? Chú cũng chưa ngủ sao? Bác Hồ đã dạy chúng ta: 'Cán bộ là gốc của mọi công việc'. Mặt trận phía trước đang chuyển động từng giờ, các chiến sĩ ta đang gồng mình dưới hào sâu, chịu mưa bom đạn xối xả.

Mình ở hậu phương, ngồi trong lán thế này đã là may mắn lắm rồi. Bớt đi một giờ ngủ của mình để xử lý chính xác một phương án tác chiến thì ngoài chiến trường, biết bao chiến sĩ sẽ bớt đi sự tổn thất xương máu. Làm sao mình ngủ yên được hả chú?"

Nói rồi, Đại tướng tự tay rót một chén nước chè xanh ấm đưa cho đồng chí Đặng Vũ Hiệp, bảo ông ngồi xuống bên cạnh cùng thảo luận về các số liệu tình hình lương thực, đạn dược vừa chuyển từ vùng do địch tạm chiếm ra.

Hình ảnh vị Tổng Tư lệnh tối cao miệt mài bên chiếc đèn dầu giữa rừng đêm rét buốt, luôn trăn trở lo lắng cho từng giọt máu của người lính ngoài mặt trận đã để lại ấn tượng sâu sắc, theo suốt cuộc đời binh nghiệp của Trung tướng Đặng Vũ Hiệp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn