Đêm trắng ở Thành cổ
Đêm 21/7/1972, mưa pháo dội xuống Thành cổ như muốn xóa cả mặt đất. Trong hầm trú, chiến sĩ trẻ tên Dũng run lên vì lạnh và… vì sợ. Anh chỉ mới 18 tuổi, lần đầu ra trận. Người trung đội trưởng đặt tay lên vai anh: – Sợ là đúng. Ai ở đây mà không sợ. Nhưng có một chuyện còn đáng sợ hơn. Dũng hỏi: – Dạ chuyện chi? – Là để mất Thành cổ. Đêm đó, Dũng gắng gượng đứng canh, tay cầm súng cứng đờ, nhưng mắt không chớp. Rạng sáng, pháo nổ sát bờ thành, Dũng ngã. Khi đồng đội chạy đến, anh vẫn còn mở m
Đêm 21/7/1972, mưa pháo dội xuống Thành cổ như muốn xóa cả mặt đất.
Trong hầm trú, chiến sĩ trẻ tên Dũng run lên vì lạnh và… vì sợ.
Anh chỉ mới 18 tuổi, lần đầu ra trận.
Người trung đội trưởng đặt tay lên vai anh:
– Sợ là đúng. Ai ở đây mà không sợ. Nhưng có một chuyện còn đáng sợ hơn.
Dũng hỏi:
– Dạ chuyện chi?
– Là để mất Thành cổ.
Đêm đó, Dũng gắng gượng đứng canh, tay cầm súng cứng đờ, nhưng mắt không chớp.
Rạng sáng, pháo nổ sát bờ thành, Dũng ngã.
Khi đồng đội chạy đến, anh vẫn còn mở mắt, miệng thì thầm:
“Đừng… để mất…”
Câu nói dang dở, nhưng đủ để mọi người hiểu:
Anh đã nhập vào đất này, như hàng ngàn người khác.


