Bài viết

Đêm Trăng Sáng Và Tiếng Đàn Bầu Độc Nhất Vô Nhị

Giữa năm 1973, khu vực Hầm Chui trên tuyến đường Trường Sơn

Hưng Yên17/12/2025Đinh Tiến Đạt (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là TNXP hoạt động trên Tuyến đường 20 Quyết Thắng, một trong những cung đường hiểm yếu nhất của Trường Sơn. Công việc nặng nhọc, bom đạn ác liệt, và sự hy sinh diễn ra hằng ngày.

Mặc dù vậy, cuộc sống của thanh niên xung phong không chỉ có máu và nước mắt. Chúng tôi luôn tìm cách duy trì tinh thần lạc quan, yêu đời. Văn nghệ là món ăn tinh thần không thể thiếu.

Trong đội tôi có một anh bạn tên Quang. Quang là một chàng trai khôi ngô, rất giỏi văn nghệ, nhưng anh lại không mang theo được nhạc cụ nào vào chiến trường, ngoài một chiếc đàn guitar đã hỏng từ lâu.

Anh Quang băn khoăn mãi. Chúng tôi cần một nhạc cụ có thể mang lại niềm vui, nhưng phải nhẹ, dễ vận chuyển và không bị ảnh hưởng bởi mưa rừng.

Cuối cùng, anh Quang đã nảy ra một ý tưởng táo bạo: Làm đàn bầu từ vỏ bom và dây điện thoại.

Anh cùng các đồng đội công binh thu lượm một vỏ bom bi (thường là vỏ dày, cứng) đã nổ và tạo hình thành bầu đàn. Cần đàn được làm bằng một đoạn tre rừng. Dây đàn là một đoạn dây điện thoại bị đứt do bom đánh, được căng lên. Điều đặc biệt là, anh dùng một chiếc đầu đạn pháo 105 ly làm cột tựa và bộ phận khuếch âm nhỏ.

Sau vài ngày mày mò, chiếc đàn bầu độc nhất vô nhị đã hoàn thành.

Đêm hôm đó, sau một ngày dài san lấp hố bom dưới nắng cháy, chúng tôi ngồi quây quần bên bếp lửa nhỏ. Đêm trăng sáng vằng vặc trên đỉnh Trường Sơn.

Anh Quang bắt đầu kéo đàn. Tiếng đàn bầu vang lên giữa rừng sâu, ấm áp và da diết lạ thường. Âm thanh của nó không hoàn toàn chuẩn, có một chút rè rè đặc trưng của vỏ bom, nhưng chính cái âm thanh đó lại mang một vẻ đẹp riêng, thấm đẫm chất chiến trường.

Anh chơi những bài ca cách mạng, những điệu hò xứ Huế, và cả những khúc nhạc về tình yêu đôi lứa. Tiếng đàn như liều thuốc tiên xoa dịu đi mọi nỗi đau, mọi mệt mỏi thể xác của chúng tôi. Những gương mặt lấm lem bùn đất và sương đêm bỗng trở nên tươi tắn, rạng rỡ.

Tôi nhớ đêm đó, chúng tôi đã hát và hò đối đáp nhau cho đến tận khuya, đến khi tiếng còi báo động trực chiến vang lên.

Anh Quang nói: "Các cậu thấy không? Giặc Mỹ mang bom đến, chúng ta biến bom thành đàn. Chúng muốn dập tắt sự sống, chúng ta dùng sự sống để biến nỗi đau thành nghệ thuật. Chúng ta không chỉ chiến thắng bằng súng đạn, mà còn bằng khúc ca lạc quan của tuổi trẻ."

Tiếng đàn bầu độc đáo ấy đã trở thành biểu tượng tinh thần của đơn vị chúng tôi trên tuyến lửa Trường Sơn. Nó nhắc nhở chúng tôi rằng, dù khó khăn đến mấy, sự lãng mạn, yêu đời và tinh thần chiến sĩ không bao giờ được phép chết.

Chào bạn. Chúng ta tiếp tục Câu Chuyện Số 22. Tôi xin được hóa thân thành một Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, người đã tham gia chiến đấu trực tiếp tại các đô thị lớn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn