Đêm Trăng Trên Chốt Vắng
Đêm Trăng Trên Chốt Vắng
Tôi chiến sĩ bộ đội địa phương thuộc Đại đội 1 chiến đấu trên địa bàn xã Phú Lý. Thanh xuân của tôi gắn liền với những đêm ôm súng bắn tỉa, giữ chốt ở bìa rừng Mã Đà.
Thực tế giữ chốt vô cùng khắc nghiệt, chúng tôi phải đối mặt với cái đói, cái lạnh và muỗi rừng bu đốt suốt đêm thâu. Kỷ niệm tôi nhớ nhất là đêm trăng năm 1971, sau một ngày dài đánh lui ba đợt càn quét liên tiếp của bộ binh địch vào căn cứ. Ngồi dưới giao thông hào sặc mùi khói súng, nhìn sang bên cạnh thấy người đồng đội thân thiết nhất đã hy sinh, tim tôi thắt lại đau đớn. Tôi lau nước mắt, ôm chặt khẩu súng sờn báng, tự hứa sẽ tiếp tục chiến đấu thay phần của người bạn vừa nằm xuống khi tuổi đời đôi mươi.
Lúc đó, chúng tôi chẳng nghĩ gì đến lợi ích riêng tư mà chỉ có một quyết tâm sắt đá phải giữ vững chốt chặn. Chứng kiến quê hương Phú Lý bị giày xéo, khát vọng tự do và độc lập dân tộc đã thôi thúc tôi dâng hiến tuổi trẻ. Tôi tự hào vì đã dùng máu và mồ hôi của thanh xuân để bảo vệ an toàn cho đầu não Trung ương Cục miền Nam.



