Người có công giúp đỡ cách mạng

Đêm trắng trên điểm cao 673

Đêm trắng trên điểm cao 673

Lào Cai12/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1983, khi chiến sự ở Mường Khương trở nên căng thẳng, nhiều điểm cao liên tục bị địch tập kích hỏa lực. Điểm cao 673 là một trong những vị trí trọng yếu, nơi pháo binh ta phải duy trì hỏa lực 24/24 để giữ được thế trận. Một đêm đầu đông, gió lạnh quất như dao cắt, đơn vị pháo thủ báo về sở chỉ huy: — “Khẩu pháo 85mm hỏng khóa xoay! Không đổi hướng bắn được!” Trong tình thế đó, điểm cao 673 như “mở cửa” cho địch tấn công. Ngay lập tức, Đại úy Lương Đức Tràng cùng tổ kỹ thuật lên đường. Đường lên điểm cao tối đen như mực, chỉ có ánh đèn pin bịt giấy chiếu lờ mờ. Địch bắn cối quấy rối liên tục, từng quả pháo rít qua đỉnh đầu. Nhưng ông Tràng đi đầu, không chần chừ nửa bước. Khi đến nơi, khẩu pháo nằm chỏng chơ, một bên trục xoay bị bật khỏi ổ, nòng pháo chĩa lên trời như một cánh tay bị gãy. Pháo thủ thì đang loay hoay trong lo lắng: — “Đại úy, tình hình này mà địch tiến lên thì… ta không xoay nổi pháo để bắn.” Ông Tràng sờ lên phần trục gãy, nhìn vết thép nứt. Rõ ràng cần ít nhất nửa ngày để sửa trong điều kiện đủ dụng cụ và ánh sáng. Nhưng chiến trường thì không cho phép chờ đợi. Ông nói dứt khoát:
“Không có thời gian đâu. Ta sửa ngay tại trận.” Rồi ông yêu cầu mọi người đào hố nhỏ che gió, dựng tấm bạt để có chút ánh sáng. Gió núi rít mạnh đến mức tấm bạt liên tục bị cuộn lên. Anh em phải đứng che, tay lạnh run nhưng vẫn giữ chặt từng góc bạt cho ông làm việc. Tiếng pháo địch thỉnh thoảng lại nổ trên sườn núi, đất đá rơi lộp bộp quanh họ. Nhưng ông Tràng không ngừng tay. Ông tháo gỡ trục xoay, dùng búa nắn lại phần méo, dùng dây thép và bu-lông dự phòng để cố định tạm. Mỗi nhát gõ vang lên giữa núi đêm như nhịp tim của cả trận địa. Gần 2 giờ sáng, khi cái lạnh tê cứng đến mức hơi thở cũng như khói trắng, ông thử xoay pháo. Ban đầu cứng, nhưng sau vài lần điều chỉnh, khẩu pháo xoay mượt trở lại theo đúng hướng chỉ điểm. Cả tiểu đội pháo thủ reo lên trong im lặng—vì sợ địch phát hiện.
Một chiến sĩ xúc động nói nhỏ:
“Nếu không có đại úy Tràng… chắc điểm cao này chịu mất rồi.” Ông chỉ lau trán, mỉm cười giữa đôi bàn tay lấm dầu mỡ:
“Giữ được pháo là giữ được đất. Các cậu mới là người trực tiếp chiến đấu, tôi chỉ làm việc của mình thôi.” Ngay sau đó, khẩu pháo 85mm khai hỏa trở lại, nòng pháo sáng rực cả mỏm núi, bắn chính xác vào những điểm địch vừa bắn quấy rối. Ánh lửa đầu nòng như xé toạc màn đêm đen đặc. Đêm hôm ấy, người ta kể lại rằng:
“Điểm cao 673 sáng rực không chỉ vì pháo, mà vì ý chí của người lính kỹ thuật tên Lương Đức Tràng.” Một bông hoa lửa nữa nở trên đỉnh núi lạnh giá—bền bỉ, thầm lặng nhưng rực cháy như tinh thần của ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn