Đêm Trăng Trên Mỏm Đá
Mùa xuân năm 1968, ở vùng núi cao Tây Nguyên, một nhóm thanh niên xung phong đang canh giữ tuyến đường vận chuyển lương thực. Trong số đó, có Bình – chàng trai mười tám tuổi, nhanh nhẹn, thông minh và luôn pha trò để đồng đội vơi bớt mệt mỏi. Đêm ấy, trăng sáng vằng vặc. Nhóm Bình nhận nhiệm vụ canh đường qua một con dốc đá nguy hiểm. Gió thổi mạnh, lá cây xào xạc như tiếng rền của núi rừng. Bình đứng trên mỏm đá cao, mắt nhìn xa xăm về phía đường mòn, nơi ánh đèn xe địch thoắt hiện thoắt mất.
Mùa xuân năm 1968, ở vùng núi cao Tây Nguyên, một nhóm thanh niên xung phong đang canh giữ tuyến đường vận chuyển lương thực. Trong số đó, có Bình – chàng trai mười tám tuổi, nhanh nhẹn, thông minh và luôn pha trò để đồng đội vơi bớt mệt mỏi.
Đêm ấy, trăng sáng vằng vặc. Nhóm Bình nhận nhiệm vụ canh đường qua một con dốc đá nguy hiểm. Gió thổi mạnh, lá cây xào xạc như tiếng rền của núi rừng. Bình đứng trên mỏm đá cao, mắt nhìn xa xăm về phía đường mòn, nơi ánh đèn xe địch thoắt hiện thoắt mất.
Đột nhiên, tiếng nổ xa vang lên. Một tốp địch cắt đường bất ngờ xuất hiện. Bình hô to cho đồng đội nấp vào hốc đá. Một trận đấu nảy lửa diễn ra: những trái lựu đạn ném xuống khe đá, từng quả đá lớn lăn xuống đe dọa cả đội, tiếng la hét và tiếng súng hòa vào tiếng gió.
Bình phối hợp với Hạ – cô gái xinh xắn nhưng gan dạ trong nhóm – ném lựu đạn và dẫn dụ địch vào bẫy. Sau hơn hai giờ căng thẳng, đội đã đánh bật địch, giữ an toàn cho tuyến đường. Bình và Hạ, ướt đẫm mồ hôi, ngồi xuống, nhìn trăng trên mỏm đá, nở nụ cười mệt nhọc nhưng hạnh phúc.
“Đêm nay, trăng sáng lắm nhỉ, Hạ,” Bình nói.
“Ừ, như muốn chúc mừng chúng ta vượt qua tất cả,” Hạ đáp.
Những đêm trăng như thế, với họ, không chỉ là cảnh vật, mà là minh chứng cho sức trẻ, lòng dũng cảm và tình bạn gắn kết trong gian khổ.



