Bài viết

ĐÊM TRĂNG TRONG ĐỊA ĐẠO

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐÊM TRĂNG TRONG ĐỊA ĐẠO

Nhân chứng kể lại: Bác Trần Minh Triết (Cựu du kích địa đạo Củ Chi)

"Sống và chiến đấu dưới địa đạo Củ Chi là một trải nghiệm thử thách tận cùng giới hạn chịu đựng của con người. Dưới lòng đất sâu, không gian chật hẹp, ẩm thấp, thiếu oxy và luôn nồng nặc mùi đất ẩm xen lẫn mùi mồ hôi. Chúng tôi phải sinh hoạt, hội họp và thậm chí là cứu chữa thương binh trong những căn hầm chật chội ấy.

Tôi nhớ mãi đêm rằm tháng Tám năm 1970. Ở trên mặt đất, quân địch đang điên cuồng càn quét, tiếng xích xe tăng gầm rú, tiếng bom tạ nổ rung chuyển cả lòng đất. Dưới này, chúng tôi tổ chức một 'đêm rằm' đặc biệt cho các đồng chí thương binh và các em nhỏ giao liên. Không có bánh nướng, bánh dẻo, 'mâm cỗ' chỉ có vài củ khoai mì luộc chấm muối ớt và một ca nước chè xanh.

Chúng tôi không thể nhìn thấy ánh trăng thật, nhưng một đồng chí họa sĩ trong đơn vị đã dùng phấn vẽ một vầng trăng tròn vành vạnh lên vách đất của hầm. Dưới ánh nến tù mù, vầng trăng phấn ấy đẹp một cách kỳ lạ. Một cô giao liên cất tiếng hát khe khẽ bài 'Lên ngàn'. Giọng hát trong trẻo, ngọt ngào vang vọng trong đường hầm nhỏ hẹp, át đi phần nào tiếng gầm rú của bom đạn trên đầu.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm đen vì khói súng của những người lính gan dạ nhất. Chúng tôi quên đi cái đói, cái rét và nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề. Vầng trăng vẽ trên vách địa đạo năm ấy chính là biểu tượng của niềm tin, của khát vọng hòa bình cháy bỏng mà kẻ thù với mọi vũ khí tối tân nhất cũng không bao giờ hủy diệt được."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn