Bài viết

ĐÊM TRÊN ĐỒN BIÊN GIỚI

ĐÊM TRÊN ĐỒN BIÊN GIỚI

Hưng Yên07/12/2025Phóng viên2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ĐÊM TRÊN ĐỒN BIÊN GIỚI

Đêm biên giới lạnh lẽo, sương phủ mờ từng tán cây xám bạc. Lính trẻ trong đồn vẫn ngồi quây quanh bếp lửa nhỏ, mỗi người ôm súng trong tay, mắt dõi ra khoảng rừng đen đặc phía trước. Đã hơn một tuần họ chưa được nghỉ một đêm trọn vẹn. Kẻ địch không mạnh, nhưng sự rình rập âm thầm mới là thứ khiến người ta căng thẳng đến nghẹt thở. Lân – chiến sĩ mới tăng cường – vẫn còn bỡ ngỡ với nhịp sống nơi này. Cậu nhớ nhà, nhớ bố mẹ, nhớ cánh đồng làng đang mùa cấy, nhớ tiếng chó sủa mỗi chiều. Thế nhưng khi nhìn sang những đồng đội bên cạnh, ai nấy đều kiên định, cậu cảm thấy mình cũng cần mạnh mẽ hơn.

Trung đội trưởng Bình ngồi cạnh, vỗ nhẹ vai Lân. “Lính mà em. Sợ thì ai chẳng sợ, nhưng giữ đất này là việc của mình.” Câu nói ấy như truyền thêm sức mạnh. Lân cười, dù nụ cười vẫn còn run. Đêm ấy bọn họ thay nhau trực, lắng nghe từng tiếng gió xào xạc. Bất chợt, từ xa vang lên tiếng động lạ. Mọi người lập tức lao ra vị trí chiến đấu. Nhưng đó chỉ là một đàn nai xuống suối uống nước. Tất cả thở phào, rồi lại im lặng trở vào lán. Giữa tiếng củi cháy lách tách, Lân chợt hiểu rằng cuộc sống ở biên cương không chỉ có hiểm nguy mà còn có sự bình yên rất đỗi mong manh. Chính sự mong manh ấy khiến mỗi người càng yêu và giữ mảnh đất này nhiều hơn. Đêm đó, lần đầu tiên Lân ngủ yên mà không giật mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn