ĐÊM TRÚ ẨN
Ông em kể rằng trong những năm chiến tranh, cả làng thường xuyên phải trú ẩn dưới những hầm đất nhỏ. Những đêm ấy đã in sâu trong ký ức của ông và không bao giờ phai.
Ông em kể rằng trong những năm chiến tranh, cả làng thường xuyên phải trú ẩn dưới những hầm đất nhỏ. Những đêm ấy đã in sâu trong ký ức của ông và không bao giờ phai.
Ông nói rằng mỗi khi nghe tiếng máy bay địch từ xa, mọi người lại vội vàng chạy xuống hầm. Hầm đất chật hẹp, tối và ẩm, nhiều gia đình phải ngồi sát bên nhau. Trẻ con sợ hãi, bám chặt lấy người lớn. Bên trên là tiếng bom nổ vang trời, đất đá rung chuyển khiến ai cũng lo lắng.
Có những đêm phải ở dưới hầm rất lâu. Không khí ngột ngạt nhưng không ai dám lên vì sợ nguy hiểm. Người lớn thì thầm động viên nhau, dỗ dành trẻ nhỏ để mọi người cùng bình tĩnh. Khi bom ngừng nổ, mọi người mới dám bước lên mặt đất.
Ông kể rằng sau mỗi đêm trú ẩn, có khi nhà cửa bị hư hỏng, cây cối đổ gãy nhưng mọi người không than vãn. Cả làng lại cùng nhau sửa sang, dựng lại nhà, tiếp tục cuộc sống và giúp đỡ bộ đội.
Nghe ông kể về những đêm trú ẩn dưới hầm đất, em càng hiểu rõ sự khốc liệt của chiến tranh. Em càng trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay và biết ơn những người đã kiên cường vượt qua thời hoa lửa.


