Đêm trú quân bên triền núi
Sau một ngày hành quân dài, những người lính chỉ vừa kịp dựng nơi nghỉ tạm thì chiến trường lại vang lên những âm thanh báo hiệu một đêm không bình yên.

Bác Đức kể rằng có một đêm trú quân mà đến bây giờ bác vẫn nhớ rất rõ. Hôm ấy, đơn vị hành quân từ chiều muộn. Đường rừng quanh co, trời tối nhanh, ai cũng mệt. Khi đến một triền núi, đơn vị nhận lệnh dừng lại nghỉ.
Mọi người tranh thủ dựng chỗ ngủ tạm. Người trải tăng, người kiểm tra ba lô, người tìm nước. Chẳng ai kịp nói chuyện nhiều.
Khoảng nửa đêm, tiếng máy bay vọng lại từ xa. Chỉ trong chốc lát, cả đơn vị đã tỉnh giấc. Những tiếng nổ liên tiếp vang lên khiến mặt đất rung chuyển.
Bác nhớ mình nằm sát bên một người đồng đội trẻ. Cả hai gần như không nói gì. Chỉ khi tiếng động tạm lắng, người bạn mới khẽ hỏi:
“Bác Đức, sau này hòa bình bác muốn làm gì?”
Bác trả lời: “Về Hải Phòng, cưới vợ, làm một công việc bình thường”.
Câu chuyện giữa hai người chỉ kéo dài vài phút rồi lại im lặng.
Đến sáng, mọi người tiếp tục hành quân. Bác bảo, chính những ước mơ bình dị ấy đã giúp người lính có thêm niềm tin để vượt qua những đêm dài.



