Cựu chiến binh

ĐÊM TRỰC CHIẾN GIỮA BIÊN GIỚI

Trong thời gian làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, bác Nguyễn Văn Sáng từng nhiều lần tham gia các ca trực chiến trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt và tình huống căng thẳng. Những đêm trực giữa núi rừng giúp bác rèn luyện bản lĩnh, tinh thần cảnh giác và ý thức trách nhiệm của người lính. Đây là ký ức sâu sắc mà bác luôn nhớ trong quãng đời quân ngũ.

Thanh Hóa23/05/2026Lê Quốc Huy (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng những đêm trực chiến là thử thách quan trọng giúp người lính rèn luyện sự kiên cường và tinh thần sẵn sàng.

Đối với bác Nguyễn Văn Sáng, đêm trực giữa biên giới là ký ức rất khó quên.

“Hôm đó trời lạnh lắm,” bác kể chậm rãi.

Đơn vị bố trí lực lượng thay phiên nhau trực tại các vị trí quan trọng để đảm bảo an toàn khu vực.

“Ai cũng phải tập trung cao độ,” bác nói.

Người viết hình dung những người lính đứng gác giữa màn đêm núi rừng yên tĩnh nhưng đầy cảnh giác.

“Chỉ nghe tiếng gió thôi,” bác nhớ lại.

Trong điều kiện thiếu thốn ánh sáng và thời tiết lạnh, việc trực chiến đòi hỏi sự kiên trì rất lớn.

“Đứng lâu cũng rất mệt,” bác kể.

Nhưng không ai rời vị trí vì nhiệm vụ bảo vệ đơn vị luôn được đặt lên hàng đầu.

“Không được lơ là,” bác nói.

Người viết cảm nhận rõ tinh thần trách nhiệm và kỷ luật của người lính trong từng ca trực.

Điều khiến bác nhớ nhất là cảm giác căng thẳng nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh tuyệt đối.

“Tai luôn phải nghe động tĩnh,” bác cười nhẹ.

Có những lúc gió rừng thổi mạnh làm mọi người càng phải cảnh giác hơn.

“Ai cũng căng mắt quan sát,” bác kể.

Dù vất vả nhưng các chiến sĩ luôn động viên nhau trong từng ca trực.

“Có đồng đội bên cạnh nên đỡ hơn,” bác nói.

Người viết nhận ra rằng chính tình đồng đội đã giúp người lính vượt qua những đêm dài lạnh giá.

Sau nhiều giờ trực, khi ca gác kết thúc, mọi người mới có thể nghỉ ngơi ngắn.

“Lúc đó mới thấy nhẹ người,” bác kể.

Những đêm trực như vậy đã góp phần rèn luyện cho bác bản lĩnh và sự vững vàng trong quân ngũ.

“Giờ nghĩ lại vẫn thấy tự hào,” bác nói.

Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi nghe tiếng gió lớn ban đêm, bác lại nhớ đến những ca trực năm xưa.

“Nghe gió là nhớ thời lính,” bác cười nhẹ.

Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức về đêm trực chiến vẫn luôn được bác gìn giữ như một phần tuổi trẻ đầy trách nhiệm.

“Đó là quãng đời không thể quên,” bác kể chậm rãi.

Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa.

Cuối câu chuyện, bác Nguyễn Văn Sáng nhẹ nhàng nói:

“Người lính luôn phải tỉnh táo và sẵn sàng trong mọi hoàn cảnh để bảo vệ đơn vị.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐÊM TRỰC CHIẾN GIỮA BIÊN GIỚI | Câu chuyện thời hoa lửa