Cựu chiến binh

ĐÊM TRỰC CHIẾN GIỮA SƯƠNG MÙ BIÊN GIỚI

Trong những năm làm nhiệm vụ nơi biên giới phía Bắc, bác Lê Văn Hòa từng trải qua nhiều đêm trực chiến đầy căng thẳng giữa núi rừng Hà Giang phủ kín sương mù. Giữa giá lạnh, hiểm nguy và nỗi nhớ quê nhà, người lính trẻ quê Hoằng Tiến vẫn cùng đồng đội kiên cường bám chốt bảo vệ từng tấc đất biên cương. Những đêm trắng của “Thời hoa lửa” ấy đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người cựu chiến binh già.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng đối với những người lính biên giới năm xưa, đêm trực chiến luôn là khoảng thời gian khó quên nhất.

Đó không chỉ là những giờ phút căng thẳng mà còn là lúc người lính đối diện rõ nhất với nỗi cô đơn, sự khắc nghiệt của chiến trường và cả nỗi nhớ quê hương da diết.

Bác Lê Văn Hòa kể rằng trong suốt những năm làm nhiệm vụ ở Hà Giang, bác đã trải qua vô số đêm thức trắng giữa núi rừng biên cương.

“Có những đêm dài tưởng như không hết,” bác cười nhẹ.

Điểm cao nơi đơn vị bác đóng quân nằm cheo leo giữa núi đá. Ban ngày đã heo hút, ban đêm lại càng lạnh lẽo hơn.

“Đêm xuống chỉ nghe tiếng gió hú,” bác kể.

Mùa đông, sương mù phủ dày đặc khắp các triền núi. Từ chòi gác nhìn ra xa chỉ thấy một màu trắng đục.

“Có lúc đứng cách vài mét cũng không nhìn rõ nhau,” bác nhớ lại.

Người viết hình dung người lính trẻ khoác áo quân phục bạc màu đứng lặng giữa màn sương lạnh cắt da, đôi mắt luôn hướng về phía trước trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Bác kể rằng những đêm trực chiến thường bắt đầu từ rất sớm.

“Ăn cơm xong là chuẩn bị nhận ca,” bác nói.

Mỗi chiến sĩ mang theo súng, đèn pin nhỏ và áo mưa phòng khi thời tiết thay đổi.

“Đêm ở biên giới khó lường lắm,” bác kể.

Có những hôm ban ngày trời quang nhưng đêm xuống lại mưa rét kéo dài.

“Ướt lạnh đến tận xương,” bác cười.

Người viết cảm nhận được sự gian khổ mà người lính nơi biên cương năm ấy phải chịu đựng từng ngày.

Một đêm trực chiến khiến bác nhớ mãi xảy ra vào cuối năm 1984.

“Hôm đó rét dữ lắm,” bác nhớ lại.

Gió từ khe núi thổi lên từng cơn lạnh buốt. Sương mù dày đến mức ánh đèn pin chỉ soi được một khoảng rất ngắn phía trước.

“Tôi đứng gác từ nửa đêm,” bác kể.

Khoảng gần hai giờ sáng, đơn vị phát hiện có dấu hiệu bất thường ở khu vực gần chốt trực.

“Lúc ấy ai cũng căng thẳng,” bác nói chậm rãi.

Toàn đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu. Không khí im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng gió rít qua vách đá.

“Tôi nghe rõ cả tiếng tim mình đập,” bác kể.

Người viết hình dung những người lính trẻ tuổi đôi mươi nín lặng giữa màn sương dày đặc, bàn tay siết chặt khẩu súng trong đêm giá lạnh.

Sau một thời gian theo dõi và kiểm tra kỹ khu vực xung quanh, đơn vị xác định đó chỉ là tiếng động do thú rừng gây ra.

“Lúc ấy ai cũng thở phào,” bác cười hiền.

Nhưng sau giây phút căng thẳng ấy, không ai được phép chủ quan.

“Lính biên giới luôn phải cảnh giác,” bác nói chắc giọng.

Người viết hiểu rằng sự bình yên nơi biên cương được đánh đổi bằng biết bao đêm trắng âm thầm của những người lính trẻ năm ấy.

Bác kể rằng điều khó khăn nhất trong những đêm trực chiến không phải chỉ là giá rét hay nguy hiểm mà còn là nỗi nhớ nhà.

“Đêm khuya nhớ quê lắm,” bác xúc động nói.

Mỗi lần đứng gác nhìn về phía xa, bác lại nhớ đến biển Hoằng Tiến với tiếng sóng quen thuộc và ánh đèn từ những con thuyền đánh cá ngoài khơi.

“Tôi nhớ mẹ và các em,” bác kể nhỏ.

Những lúc như thế, bác thường lấy lá thư cũ của gia đình ra đọc lại dưới ánh đèn pin mờ.

“Đọc thư thấy lòng ấm hơn,” bác cười.

Người viết lặng đi trước những ký ức giản dị mà sâu sắc của người lính nơi biên giới.

Có những đêm quá lạnh, cả tiểu đội phải thay nhau đi lại quanh chòi gác để giữ ấm cơ thể.

“Ngồi yên là rét run ngay,” bác kể.

Dù mệt mỏi sau nhiều giờ trực chiến nhưng không ai dám lơ là nhiệm vụ.

“Chúng tôi hiểu phía sau mình là Tổ quốc,” bác nói chậm rãi.

Câu nói giản dị ấy khiến người viết cảm nhận rõ tinh thần trách nhiệm và lòng yêu nước của thế hệ người lính “Thời hoa lửa”.

Sau mỗi ca trực đêm, các chiến sĩ lại trở về lán nghỉ ngơi trong chốc lát rồi tiếp tục công việc của ngày mới.

“Lính biên giới gần như không có khái niệm nhàn,” bác cười.

Nhưng giữa cuộc sống gian khổ ấy, tình đồng đội lại càng trở nên gắn bó hơn bao giờ hết.

“Anh em thương nhau như ruột thịt,” bác xúc động nói.

Có người nhường nhau chiếc áo ấm. Có người pha cho nhau cốc nước gừng nóng sau ca gác lạnh buốt.

“Những điều nhỏ thôi nhưng nhớ mãi,” bác kể.

Người viết hiểu rằng chính tình người đã giúp những người lính trẻ vượt qua những tháng ngày gian nan nơi biên cương.

Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày rời quân ngũ, nhưng mỗi khi mùa đông về, bác Lê Văn Hòa vẫn nhớ rất rõ những đêm trực chiến năm xưa.

“Bây giờ ngủ trong nhà ấm rồi mà nhiều lúc vẫn nhớ cái rét trên núi,” bác cười hiền.

Trong ký ức bác, đó không chỉ là những đêm căng thẳng của chiến tranh mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ.

Một quãng đời đầy gian khổ nhưng cũng đầy tự hào của người lính bảo vệ biên giới Tổ quốc.

Chiều muộn dần buông trên quê biển Hoằng Tiến. Người cựu chiến binh già ngồi lặng trước hiên nhà, phía xa tiếng sóng biển vẫn rì rào như hòa cùng tiếng gió núi năm xưa vọng về trong ký ức.

Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Hòa chậm rãi nói:

“Những đêm trực chiến ở biên giới đã dạy chúng tôi biết thế nào là trách nhiệm với Tổ quốc. Dù gian khổ đến đâu, người lính cũng không được phép lùi bước.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn