Cựu chiến binh

Đêm trực chiến trên cao điểm 673

“Các cháu muốn nghe chuyện thời chiến à? Vậy hôm nay… bác kể cho nghe đêm trực chiến trên cao điểm 673. Một đêm mà bác không bao giờ quên.”

Hưng Yên21/11/2025Tạ Quang Quyên (xã Phạm Ngũ Lão)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cao điểm 673 – nơi chỉ có đá, gió và cái chết rình rập

Cao điểm 673 là một ngọn đồi dựng đứng, toàn đá tai mèo sắc như dao cạo. Mùa đông gió thổi buốt đến nứt da. Đêm xuống, chỉ cần lộ sáng một chút là địch bắn pháo ngay.

“Ngày ấy, đơn vị bác đóng ở đó gần hai tháng. Cái hầm trú thì chật như cái ổ chó, vậy mà ba anh em vẫn chèn bê tông, kê đá mà ở được.” – bác Quyên cười khẽ, nhưng mắt thì xa xăm.

Đêm cuối năm, ai cũng nhớ nhà. Trong ba-lô, bác giữ mẩu bánh chưng mẹ gửi từ quê. Mùi bánh đã hơi chua, nhưng bác trân quý như báu vật.

Gần 11 giờ đêm, trời tối mịt. Gió rít qua khe đá như tiếng hú. Bác Quyên nhận ca trực cùng hai người: Tuấn – lính trẻ mới 19 tuổi, và anh Bình – tiểu đội phó.

Ba người ngồi sau ụ đá, mắt căng lên nhìn xuống thung lũng tối om. Chỉ cần nghe sai một tiếng động, cả cao điểm có thể bị đánh bất ngờ.

“Tuấn run lắm, vì lần đầu trực đêm. Nó hỏi bác:
'Anh Quyên ơi… giao thừa năm nay mình có nghe được tiếng pháo không?'
Bác xoa đầu nó:
'Ở đây không có pháo Tết đâu chú em… ở đây chỉ có pháo thật thôi.'

Cả ba cười, mà tiếng cười nghe buồn và khô như gió núi.

Khoảng gần 1 giờ sáng, Tuấn khẽ giật áo bác Quyên, thì thầm:

“Anh ơi, em nghe tiếng lạ dưới khe đá…”

Bác Quyên lập tức áp tai xuống đất. Dưới chân đồi, có tiếng lạo xạo rất nhẹ. Người thường không nghe thấy, nhưng lính trận thì hiểu ngay: địch đang bò lên.

Anh Bình ra hiệu:
“Giữ im lặng. Chuẩn bị lựu đạn.”

Cả ba nín thở.

Tiếng lạo xạo càng lúc càng rõ. Một bóng đen thấp thoáng cách vị trí khoảng 30 mét. Bác Quyên nắm chặt chốt lựu đạn, tay đổ mồ hôi dù trời lạnh cắt da.

Đột nhiên—

“ẦM!”

Một quả pháo sáng từ phía địch bắn lên. Ánh sáng trắng lóa như xé toạc trời đêm. Trong khoảnh khắc đó, bác Quyên kịp nhìn thấy ba tên địch đang bò lên theo hàng.

Anh Bình hô lớn:
“Quyên, ném!”

Bác rút chốt lựu đạn. Ném mạnh xuống sườn đồi.

“ĐOÀNG!”
Tiếng nổ vang vọng cả núi rừng.

Phía dưới la hét, rồi im bặt.

Nhưng điều bác không ngờ là:
Trong lúc ném, bác bị một viên đạn sượt qua vai. Máu thấm ướt áo, chảy ấm cả lưng.

Tuấn thấy vậy, lao tới:
“Anh Quyên! Anh bị thương rồi!”

Bác nghiến răng:
“Không sao! Giữ vị trí! Địch chưa rút đâu!”

Đêm ấy, ba người phải trực thêm ba tiếng nữa trong cảnh vừa rét vừa lo, tay sẵn sàng bóp cò. Đến gần sáng, địch mới lui hoàn toàn.

Trời sáng. Cả cao điểm sương phủ trắng như khói. Bên khe đá, dấu chân địch còn in rõ.

Chỉ có một điều không ai ngờ:

Anh Bình – người chỉ huy gan dạ – đã trúng mảnh pháo sáng khi bảo vệ vị trí, và hy sinh ngay trong đêm.

Bác Quyên kể đến đây, giọng nghẹn lại:

“Lúc bọn bác tìm được, anh nằm dựa vào tảng đá, mắt vẫn nhìn về phía chân đồi… như vẫn còn canh cho bọn bác ngủ.”

Tuấn ôm mặt khóc nức nở.
Bác Quyên cắn răng, đứng nghiêm trước thi thể anh.

“Anh Bình hy sinh đúng đêm giao thừa… chính cái đêm mà lẽ ra anh ấy còn đang ở nhà với vợ và đứa con mới tập đi.”

Bếp lửa trước mặt bác Quyên khẽ nổ tí tách. Lũ trẻ ngồi im phăng phắc. Ngoài trời, tiếng pháo hoa mừng năm mới của làng vang xa.

Bác Quyên nhìn các cháu, giọng chậm rãi:

“Các cháu thấy không… bây giờ mình đón Tết yên bình, vì đã có những người như anh Bình nằm lại trên những điểm cao như 673.
Đêm trực chiến ấy… bác còn sống, là nhờ anh ấy.”

Bác vuốt lại chiếc mũ cối cũ treo trên tường, ánh mắt đỏ hoe:

“Cuối năm, mọi người mong sum họp. Nhưng có những người lính… sum họp mãi mãi chỉ còn trong ký ức.”

Ngoài kia, gió thổi nhẹ lên trời đêm.
Cao điểm 673 giờ chỉ còn là một con số.
Nhưng trong lòng bác Quyên – và những người lính còn sống – nó mãi mãi là một đêm trực chiến không bao giờ lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn