Đêm Trực Chiến Trên Đồi Ba Giồng
Bác Lê Thế Phảng, U1, CP của đơn vị Đ711, tham gia chiến trường Ba Giồng, miền Nam Việt Nam, trong giai đoạn chống quân xâm lược. Một đêm, bác cùng đồng đội trực chiến giữa bom đạn và mưa rừng, bảo vệ vị trí quan trọng. Bữa cơm khô và ánh lửa leo lét trở thành nguồn động viên tinh thần. Bác được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhì cho những đóng góp xuất sắc.
Tôi đến thăm bác Phảng một chiều cuối năm, khi ánh nắng xiên qua mái hiên nhỏ của nhà bác ở thôn Dư Khánh. Bác ngồi dựa ghế gỗ, mắt xa xăm, giọng trầm mà đầy hồn nhiên:
"Ngày ấy, năm 1967, chúng tôi nhận nhiệm vụ canh giữ đồi Ba Giồng. Đêm đến, mưa rừng tầm tã, đất lầy lội, bom địch nổ dồn dập, nhưng chúng tôi phải giữ vững trận địa. Tôi nhớ rõ, cậu em cùng trung đội bị trượt chân suýt ngã xuống hào, tôi phải chạy tới kéo cậu ấy lên. Trái tim đập thình thịch nhưng tôi không dám dừng lại."
Bác cười nhẹ, nhớ lại bữa cơm khô duy nhất hôm đó: "Chúng tôi ngồi quanh lửa leo lét, chia nhau từng miếng cơm khô, cười đùa để quên đi cái lạnh và tiếng súng. Tôi nhớ mãi ánh mắt đồng đội, vừa sợ hãi, vừa quyết tâm. Có lẽ chính những phút giây giản dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả trung đội."
Tôi hỏi bác, khoảnh khắc nào khiến bác nhớ nhất, bác lặng một lúc rồi nói: "Ấn tượng nhất là đêm trực chiến đầu tiên. Bom nổ khắp nơi, nhưng khi nhìn ánh mắt đồng đội, tôi thấy niềm tin và quyết tâm không gì sánh được. Khi được phong Huân chương Chiến công hạng Nhì, tôi tự nhủ, phần thưởng chỉ là giấy chứng nhận, còn tình đồng đội và sự sống còn mới là kỷ vật thực sự."


