ĐÊM TRỰC CUỐI CA VÀ CÁI LẠNH KHÔNG CHỈ TỪ THỜI TIẾT
Một ca trực ban đêm kéo dài trên chốt cao giữa núi rừng, khi thời tiết lạnh sâu và sự im lặng kéo dài khiến người lính phải giữ vững tinh thần và sự tỉnh táo đến phút cuối cùng của ca trực.
Đêm cuối ca trực luôn có một cảm giác khác lạ.
Không ồn ào hơn.
Không nguy hiểm hơn.
Nhưng lại khiến con người dễ cảm thấy mệt mỏi hơn bình thường.
Hôm đó, bác Trịnh Văn Quang được phân công trực từ nửa đêm đến gần sáng.
Thời tiết lạnh hơn những ngày trước.
Gió từ các sườn núi thổi qua chốt, mang theo hơi lạnh buốt.
Mọi thứ như chậm lại trong bóng tối dày đặc.
Bác khoác thêm áo nhưng cái lạnh vẫn thấm dần qua từng lớp vải.
Trên chốt, ánh sáng rất yếu.
Chỉ có vài điểm quan sát nhỏ được che chắn cẩn thận.
Không gian hoàn toàn chìm trong im lặng.
Bác Quang đứng tại vị trí trực, mắt quan sát về phía rừng xa.
Không có chuyển động bất thường.
Không có âm thanh đáng chú ý.
Chỉ có tiếng gió nhẹ và tiếng lá khô xào xạc.
Thời gian trôi rất chậm.
Mỗi phút như dài hơn bình thường.
Đôi chân bắt đầu tê vì đứng lâu.
Đôi mắt phải tập trung liên tục trong bóng tối.
Nhưng người lính không được phép rời vị trí.
Bởi đây là thời điểm cuối ca trực, cũng là lúc dễ lơ là nhất.
Khoảng gần hai giờ sáng, bác thay đổi vị trí quan sát một chút để tránh mỏi.
Ông di chuyển nhẹ nhàng, không gây tiếng động.
Đồng đội phía sau cũng giữ im lặng hoàn toàn.
Không ai nói chuyện.
Không ai nghỉ ngơi hoàn toàn.
Chỉ có sự cảnh giác duy trì liên tục.
Một lúc sau, gió mạnh hơn.
Những tán cây phía xa rung lên tạo thành âm thanh kéo dài.
Nhưng không có dấu hiệu nguy hiểm cụ thể.
Sau khi quan sát kỹ, tổ trực vẫn giữ nguyên trạng thái.
Thời gian tiếp tục trôi.
Đêm càng về sáng càng lạnh.
Sương bắt đầu dày hơn.
Không gian trở nên mờ ảo.
Bác Quang cảm nhận rõ sự mệt mỏi, nhưng tinh thần vẫn không cho phép buông lỏng.
Đến gần sáng, ánh sáng yếu ớt bắt đầu xuất hiện phía chân trời.
Một ca trực dài sắp kết thúc.
Không có sự kiện bất thường nào xảy ra trong đêm đó.
Nhưng với người lính, điều quan trọng nhất không phải là “không có gì xảy ra”, mà là luôn giữ được sự sẵn sàng.
Khi bàn giao vị trí cho ca trực mới, bác Quang đứng lại một lúc.
Nhìn về phía rừng xa đang dần sáng.
Ông nói với đồng đội trẻ:
“Trực xong một đêm không có gì xảy ra, không có nghĩa là mình được nghỉ ngơi trong suy nghĩ. Chỉ là mình đã làm đúng phần việc của mình thôi.”
Câu nói nhẹ nhàng nhưng rất rõ ràng.
Sau này, khi nhớ lại những đêm như vậy, bác thường nói:
“Cái lạnh lớn nhất không phải từ gió núi, mà là sự chủ quan trong lòng người lính.”
Và chính những đêm trực dài, lặng lẽ ấy đã góp phần tạo nên bản lĩnh vững vàng của Trịnh Văn Quang trong những năm tháng chiến tranh gian khó.



