ĐÊM TRỰC GÁC DƯỚI ÁNH TRĂNG RỪNG
Một đêm trực gác yên tĩnh giữa rừng biên giới đã trở thành ký ức không thể quên trong cuộc đời quân ngũ của bác Nguyễn Thị Cảnh. Trong không gian tĩnh lặng ấy, người nữ chiến sĩ trẻ vừa canh giữ bình yên cho đơn vị, vừa đối diện với chính nỗi nhớ nhà sâu thẳm. Đó là đêm mà lòng người lính chạm đến nhiều suy nghĩ nhất.
Đêm ấy, bác Cảnh nhận ca gác từ nửa đêm đến gần sáng. Trăng rừng sáng vằng vặc, soi rõ từng tán lá, từng lối mòn quanh chốt. Tiếng gió thổi, tiếng côn trùng hòa vào nhau, khiến không gian vừa yên bình vừa căng thẳng. “Trực gác là lúc không được phép lơ là, dù chỉ một giây,” bác kể.
Đứng một mình giữa rừng, bác nghĩ về gia đình, về mẹ già nơi quê nhà. Nhưng chỉ thoáng nghĩ rồi lại gạt đi, vì trước mắt là nhiệm vụ bảo vệ đồng đội đang ngủ phía sau. Có lúc nghe tiếng động lạ, bác nắm chặt súng, tim đập mạnh, nhưng vẫn bình tĩnh xử lý đúng quy định.
Khi đổi ca, bác nhìn về phía doanh trại, nơi ánh đèn dầu le lói, lòng thấy ấm lại. “Chỉ cần giữ được bình yên cho đơn vị qua đêm, mọi mệt mỏi đều xứng đáng,” bác nói. Đêm trực gác ấy đã dạy bác sự bản lĩnh, trách nhiệm và lòng can đảm của người lính.


