ĐÊM TRỰC GÁC GIỮ AN TOÀN CHO DÂN LÀNG
Một đêm tại rừng Bạc Liêu, bác Lê Văn Lương trực gác khi dân làng đi sơ tán. Tiếng gió và mưa hòa lẫn với tiếng tim đập nhanh của những người lính. Bác nhớ rõ cảm giác căng thẳng nhưng cũng đầy trách nhiệm. Hành động thầm lặng bảo vệ dân làng trở thành kỷ niệm sâu đậm trong đời quân ngũ.
Năm 1969, khi đơn vị E138 nhận nhiệm vụ bảo vệ một bản làng nhỏ tại Bạc Liêu, bác Lương, lúc này là Hạ sĩ hai, trực gác suốt đêm. Trời mưa, đất lầy, mọi thứ xung quanh tối om. Dân làng đi sơ tán, bác cùng đồng đội phải đảm bảo an toàn cho từng người già, trẻ nhỏ qua những con đường trơn trượt.
“Tôi nhớ đêm ấy, đứng gác mà tim như nhảy ra ngoài. Một sai sót thôi cũng có thể xảy ra chuyện,” bác Lương kể.
Mọi tiếng động đều được lắng nghe, mọi bước chân đều quan sát kỹ lưỡng. Bác nhắc lại rằng chính những khoảnh khắc im lặng ấy mới giúp người lính nhận ra trách nhiệm nặng nề của mình: không chỉ chiến đấu với địch, mà còn bảo vệ tính mạng người dân.
“Khi nhìn từng người dân an toàn đến nơi trú, lòng tôi nhẹ nhõm lạ thường. Đó là kỷ niệm tôi trân trọng nhất, vì thấy giá trị của sự sống và lòng dũng cảm,” bác nói.


