Đêm trực gác giữa rừng cao su
Ông Minh nhớ như in một đêm trực gác trong rừng cao su miền Đông Nam Bộ. Đó là đêm trăng, ánh sáng lấp lánh trên từng thân cây trắng. Đẹp đến mức… khiến ông thấy lo. Vì trăng sáng nghĩa là địch dễ phát hiện vị trí. Suốt hai giờ đầu, rừng im phăng phắc. Chỉ có tiếng dơi bay chạm vào tán lá. Gần nửa đêm, ông nghe tiếng bước chân rất nhẹ. Tay ông nắm chặt khẩu súng, tim đập như trống. Nhưng hóa ra đó chỉ là anh nuôi mang ra cho ông một củ sắn luộc. Cả hai ngồi cạnh nhau, ăn trong im lặng. Sau này
Ông Minh nhớ như in một đêm trực gác trong rừng cao su miền Đông Nam Bộ. Đó là đêm trăng, ánh sáng lấp lánh trên từng thân cây trắng. Đẹp đến mức… khiến ông thấy lo. Vì trăng sáng nghĩa là địch dễ phát hiện vị trí.
Suốt hai giờ đầu, rừng im phăng phắc. Chỉ có tiếng dơi bay chạm vào tán lá. Gần nửa đêm, ông nghe tiếng bước chân rất nhẹ. Tay ông nắm chặt khẩu súng, tim đập như trống. Nhưng hóa ra đó chỉ là anh nuôi mang ra cho ông một củ sắn luộc.
Cả hai ngồi cạnh nhau, ăn trong im lặng. Sau này ông Minh nói: “Không phải sắn ngon. Mà vì đó là giây phút tôi thấy dù ở giữa chiến trường, chúng tôi vẫn có nhau.”



