ĐÊM TRỰC GIỮA RỪNG GIÀ
Ký ức về một đêm trực trong rừng già, nơi tổ công binh phải giữ an toàn tuyến đường vừa mở trong điều kiện thiếu sáng và đầy nguy cơ.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Hoàng Văn Phúc đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến đêm trực giữa rừng già, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự trầm lặng và nhớ lại rõ ràng.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Phúc, đêm trực ấy là ký ức không thể nào quên.
Đêm rừng tối và lạnh.
Không gian gần như không có ánh sáng.
Chỉ có tiếng côn trùng và gió nhẹ.
Tổ công binh chia nhau canh gác quanh khu vực tuyến đường.
Không ai được ngủ sâu.
Luôn phải trong trạng thái cảnh giác.
Bác Phúc ngồi bên mép đường vừa mở.
Lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất trong rừng.
Thỉnh thoảng có tiếng động khiến mọi người chú ý.
Nhưng phần lớn chỉ là âm thanh tự nhiên của rừng già.
Thời gian trôi rất chậm.
Mỗi phút đều kéo dài như lâu hơn bình thường.
Đến gần sáng, sương bắt đầu dày hơn.
Không khí lạnh buốt nhưng cũng dần yên tĩnh hơn.
Khi ánh sáng đầu tiên xuất hiện, cả tổ mới tạm yên tâm.
Một đêm trực an toàn đã kết thúc.
Bác Phúc nhìn lại tuyến đường trong ánh sáng mờ.
Hiểu rằng sự an toàn đến từ sự kiên trì và cảnh giác của cả tập thể.
Nhiều năm sau, bác thường nhắc lại:
“Trong rừng già, không được phép mất cảnh giác dù chỉ một khoảnh khắc.”
Và ký ức về đêm trực giữa rừng già vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính công binh Hoàng Văn Phúc.



