ĐÊM TRỰC KHÔNG NGỦ BÊN THƯƠNG BINH NẶNG
Trong buổi gặp gỡ tại gia đình bác Nguyễn Thị Lan, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên xã Hoằng Thanh – được nghe bác kể về những đêm trực liên tục không ngủ để theo dõi và chăm sóc thương binh nặng trên chiến trường biên giới phía Bắc. Qua lời kể chậm rãi nhưng đầy xúc động, hình ảnh người y tá luôn túc trực bên giường bệnh, không rời nửa bước hiện lên rõ ràng. Câu chuyện giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn tinh thần tận tụy, trách nhiệm và tình đồng đội thiêng liêng trong chiến tranh.
Trong buổi trò chuyện, bác Nguyễn Thị Lan nhớ lại những đêm dài không ngủ khi phải trực cấp cứu cho thương binh nặng tại trạm quân y dã chiến. Bác kể rằng có những ca bị mất máu nhiều, hôn mê sâu, mọi người phải thay phiên nhau theo dõi từng giờ từng phút. “Không ai dám ngủ yên khi còn bệnh nhân nặng,” bác nói. Trong điều kiện thiếu thốn, bác và đồng đội phải tự điều chỉnh ánh sáng, giữ ấm cho thương binh bằng mọi cách có thể. “Chỉ cần họ lạnh đi là rất nguy hiểm,” bác chia sẻ. Có những đêm mưa rừng kéo dài, trạm dã chiến dột nát, nhưng tất cả vẫn kiên trì bám trụ để không gián đoạn việc chăm sóc. “Ướt cũng phải chịu, không thể bỏ đi được,” bác nói chậm rãi. Bác kể có lần một thương binh trở nặng bất ngờ, cả kíp trực phải làm việc liên tục đến sáng để giữ lại sự sống cho anh. “Chỉ cần chậm một chút là không kịp nữa,” bác nhớ lại. Chúng tôi hình dung giữa không gian rừng núi lạnh lẽo, ánh đèn dầu nhỏ vẫn sáng, những người lính áo trắng vẫn âm thầm chiến đấu giành giật sự sống. Điều khiến bác xúc động nhất là khi thương binh qua cơn nguy kịch, dần hồi phục và mở mắt trở lại. “Nhìn họ tỉnh lại là bao nhiêu mệt nhọc tan biến,” bác mỉm cười. Sau mỗi đêm trực, dù kiệt sức, bác vẫn cùng đồng đội ghi chép, theo dõi tình trạng bệnh nhân để bàn giao ca trực đầy đủ. “Không được sai sót, dù là nhỏ nhất,” bác nhấn mạnh. Buổi trò chuyện khép lại, bác Lan nhắn nhủ rằng người làm quân y phải luôn kiên trì, cẩn trọng và đặt sinh mạng con người lên hàng đầu trong mọi hoàn cảnh. Rời khỏi gia đình bác, chúng tôi càng thêm trân trọng sự bền bỉ thầm lặng của những nữ y tá quân y nơi chiến trường khốc liệt.



