ĐÊM TRỰC KHÔNG TIẾNG SÚNG (1)
rong quân ngũ, có những đêm không tiếng súng nhưng căng thẳng không kém chiến trường. Với bác Nguyễn Quốc Tuấn, một đêm trực bảo mật ở Đồng Nai là ký ức không thể quên. Sự im lặng khi ấy chính là mệnh lệnh.
Những năm 1991–1992, đơn vị của bác Nguyễn Quốc Tuấn cơ động làm nhiệm vụ tại tỉnh Đồng Nai, một địa bàn trọng điểm của chiến trường miền Đông Nam Bộ. Trong đội hình Trung đoàn 54, Sư đoàn 320, Quân đoàn 3, bác là hạ sĩ, đảm nhiệm nhân viên bảo mật, trực tiếp phụ trách quản lý, bảo vệ tài liệu và thông tin quân sự của đơn vị.
Một đêm cuối mùa mưa, đơn vị tổ chức trực bảo mật tăng cường. Trời Đồng Nai tối đặc, rừng cao su im phăng phắc, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Bác được giao trực một mình tại khu vực cất giữ hồ sơ, tài liệu quan trọng.
Bác kể lại:
“Trực bảo mật không được lơ là dù chỉ một phút. Đêm càng yên ắng thì mình càng phải tỉnh táo.”
Khoảng nửa đêm, bác phát hiện có ánh đèn pin le lói phía hàng rào. Theo quy định, bác lập tức tắt toàn bộ ánh sáng trong khu vực, giữ nguyên vị trí, đồng thời báo cáo bằng ám hiệu đã được quy ước trước. Tim đập mạnh, nhưng mọi thao tác đều phải thật chậm, thật chắc, không để lộ bất cứ dấu hiệu bất thường nào.
Người viết vẫn còn nhớ ánh mắt bác khi kể đến đoạn ấy – bình thản nhưng đầy tập trung:
“Lúc đó không được phép hoảng. Chỉ cần mình sơ suất, không chỉ tài liệu mà cả đơn vị có thể gặp nguy hiểm.”
Sau gần mười lăm phút căng thẳng, lực lượng tuần tra xác định đó là tổ trinh sát của đơn vị bạn đang kiểm tra vòng ngoài theo kế hoạch hiệp đồng. Mọi việc trở lại bình thường, nhưng bác Tuấn vẫn tiếp tục ca trực cho đến sáng, không rời vị trí nửa bước.
Khi trời hửng sáng, bàn tay bác lạnh cóng, áo ướt đẫm sương đêm. Không ai khen, không ai biết đến, nhưng toàn bộ tài liệu của đơn vị vẫn được bảo vệ tuyệt đối an toàn. Với bác, đó là một đêm trực bình thường của người làm bảo mật – không chiến công, không tiếng súng, chỉ có trách nhiệm và kỷ luật.
Kể xong, bác cười nhẹ:
“Lính bảo mật là vậy, việc xong là thôi, miễn sao đơn vị bình yên.”
Một kỷ niệm nhỏ, nhưng đã khắc họa rõ nét hình ảnh người lính thầm lặng, góp phần giữ vững an toàn, kỷ cương cho đơn vị trong những năm tháng còn nhiều thử thách của thời kỳ sau chiến tranh.



