ĐÊM TRỰC THÔNG TIN GIỮA BIỂN ĐÔNG
Trong những năm làm nhiệm vụ giữa Biển Đông, bác Nguyễn Văn Hùng đã trải qua nhiều đêm trực thông tin đầy căng thẳng trên những con tàu hải quân lênh đênh giữa sóng lớn. Giữa biển trời mịt mùng và những cơn bão bất ngờ, người lính trẻ quê Hoằng Tiến vẫn âm thầm giữ vững đường truyền liên lạc để phục vụ nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của Tổ quốc. Những đêm trắng ấy đã trở thành ký ức sâu sắc của một thời “hoa lửa”.
Người viết nhận ra rằng cuộc sống của người lính hải quân không chỉ có sóng gió mà còn là những đêm dài âm thầm làm nhiệm vụ giữa biển khơi.
Đối với bác Nguyễn Văn Hùng, những ca trực thông tin trên tàu là ký ức mà bác nhớ nhất trong suốt những năm tháng quân ngũ.
“Lính thông tin gần như thức nhiều hơn ngủ,” bác cười hiền.
Những năm đầu thập niên tám mươi, phương tiện thông tin liên lạc trên biển còn rất thiếu thốn.
“Mọi thứ đều làm thủ công nhiều,” bác kể.
Nhiệm vụ của chiến sĩ thông tin là đảm bảo liên lạc giữa tàu với sở chỉ huy và các đơn vị khác đang làm nhiệm vụ trên biển.
“Chỉ cần sơ suất nhỏ cũng ảnh hưởng nhiệm vụ,” bác nói.
Người viết hình dung người lính trẻ ngồi trước máy thông tin trong khoang tàu chật hẹp, chăm chú theo dõi từng tín hiệu giữa tiếng sóng biển ầm ào ngoài khơi.
Bác kể rằng những ca trực đêm là khoảng thời gian khó khăn nhất.
“Biển đêm vừa đẹp vừa đáng sợ,” bác nhớ lại.
Khi màn đêm buông xuống, xung quanh chỉ còn tiếng sóng đập vào mạn tàu và tiếng gió biển rít từng cơn giữa đại dương mênh mông.
“Có hôm nhìn quanh không thấy gì ngoài bóng tối,” bác kể.
Người viết cảm nhận rõ sự cô quạnh của người lính biển giữa không gian vô tận của Biển Đông.
Một đêm trực khiến bác nhớ mãi diễn ra vào mùa mưa năm 1984.
“Hôm ấy tàu đang làm nhiệm vụ gần khu vực Trường Sa,” bác kể.
Buổi chiều biển còn khá yên nhưng đến tối thì gió mạnh dần lên.
“Biển đổi rất nhanh,” bác nói.
Khoảng gần nửa đêm, sóng lớn bắt đầu nổi lên dữ dội.
“Con tàu rung lắc mạnh,” bác nhớ lại.
Nước biển liên tục tạt qua boong tàu trong tiếng gió rít dữ dội giữa màn đêm.
“Anh em đi lại phải bám chặt thành tàu,” bác kể.
Người viết hình dung con tàu hải quân nhỏ bé chao nghiêng giữa biển khơi đầy sóng gió, nơi những người lính trẻ vẫn kiên cường bám vị trí làm nhiệm vụ.
Dù thời tiết rất xấu nhưng ca trực thông tin của bác vẫn phải tiếp tục.
“Máy móc phải theo dõi liên tục,” bác nói.
Trong khoang tàu nóng và rung lắc mạnh, người lính trẻ căng mắt theo dõi từng tín hiệu liên lạc.
“Có lúc sóng đánh mạnh quá tưởng tàu nghiêng hẳn,” bác cười nhẹ.
Người viết cảm nhận được sự vất vả và áp lực mà chiến sĩ hải quân năm ấy phải đối mặt từng giờ từng phút.
Giữa lúc biển động mạnh, hệ thống liên lạc xuất hiện trục trặc do thời tiết xấu.
“Lúc ấy căng thẳng lắm,” bác kể.
Bác cùng đồng đội phải nhanh chóng kiểm tra lại toàn bộ thiết bị để đảm bảo thông tin không bị gián đoạn.
“Nước biển mặn làm máy móc rất dễ hỏng,” bác nói.
Trong tiếng sóng gào và ánh đèn đỏ mờ trong khoang tàu, những người lính trẻ vẫn kiên trì xử lý sự cố suốt nhiều giờ liền.
“Không ai nghĩ đến mệt nữa,” bác xúc động kể.
Người viết hiểu rằng phía sau sự bình yên của biển trời hôm nay là biết bao đêm trắng thầm lặng của những người lính hải quân năm xưa.
Đến gần sáng, biển bắt đầu dịu lại.
“Khi liên lạc ổn định trở lại ai cũng thở phào,” bác cười hiền.
Sau nhiều giờ căng thẳng, cả đơn vị tranh thủ uống vội cốc trà nóng rồi tiếp tục công việc.
“Đêm ấy gần như không ai ngủ,” bác kể.
Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là sự vất vả mà là tinh thần đoàn kết của đồng đội trên tàu.
“Anh em sống với nhau như người thân,” bác xúc động nói.
Có người tranh thủ mang cho nhau chiếc áo khô. Có người pha nước gừng cho đồng đội bị cảm lạnh sau nhiều giờ dầm mưa biển.
“Ở ngoài biển mới hiểu tình đồng đội quý thế nào,” bác kể.
Người viết cảm nhận được vẻ đẹp bình dị nhưng sâu sắc của những người lính hải quân nơi đầu sóng ngọn gió.
Bác Hùng kể rằng những đêm trực giữa biển khơi cũng là lúc bác nhớ quê hương nhiều nhất.
“Nghe tiếng sóng lại nhớ biển Hoằng Tiến,” bác cười buồn.
Có những đêm biển lặng, bác đứng trên boong tàu nhìn về phía đất liền xa tít mà lòng đầy nỗi nhớ nhà.
“Tôi nhớ mẹ và những bữa cơm gia đình,” bác kể nhỏ.
Người viết hiểu rằng phía sau vẻ kiên cường của người lính biển năm ấy vẫn luôn là trái tim giàu tình cảm và nỗi nhớ quê hương sâu nặng.
Nhiều năm đã trôi qua kể từ ngày rời quân ngũ, nhưng mỗi khi nghe tiếng sóng biển vào ban đêm, bác Nguyễn Văn Hùng vẫn nhớ rõ những ca trực thông tin năm xưa.
“Có những ký ức không bao giờ quên được,” bác nói nhẹ nhàng.
Trong ký ức người cựu chiến binh già, đó là quãng đời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào — quãng đời được sống giữa biển trời Tổ quốc trong màu áo lính Hải quân nhân dân Việt Nam.
Chiều dần buông trên vùng biển Hoằng Tiến. Gió biển thổi nhẹ qua hiên nhà mang theo vị mặn quen thuộc của quê hương, như gợi lại trong lòng người lính già những đêm trực giữa Biển Đông năm nào.
Cuối câu chuyện, bác Nguyễn Văn Hùng chậm rãi nói:
“Làm lính hải quân vất vả thật, nhưng chưa bao giờ tôi hối tiếc. Vì mỗi đêm thức trắng trên biển là một đêm mình góp phần giữ bình yên cho Tổ quốc.”


