ĐÊM TRỰC THÔNG TIN GIỮA SƯƠNG MÙ HÀ GIANG
Trong những năm làm nhiệm vụ tại mặt trận Hà Giang, bác Lê Văn Phúc đã trải qua nhiều đêm trực thông tin giữa sương mù dày đặc và giá lạnh khắc nghiệt của vùng núi biên giới. Giữa điều kiện thiếu thốn, người lính thông tin vẫn kiên trì bám trạm, giữ vững mạch liên lạc phục vụ chỉ huy chiến đấu. Những đêm trắng nơi đại ngàn ấy đã trở thành ký ức sâu đậm trong hành trình “Thời hoa lửa” của bác.
Người viết nhận ra rằng ở chiến trường biên giới, không chỉ có tiếng súng mà còn có những đêm dài thầm lặng của những người lính làm nhiệm vụ phía sau. Trong số đó, lính thông tin là những người phải luôn sẵn sàng trong mọi thời điểm, dù ngày hay đêm. Bác Lê Văn Phúc nhớ nhất những ca trực đêm ở khu vực núi đá Hà Giang, nơi sương mù dày đến mức không nhìn rõ quá vài mét. “Đêm ở đó gần như không thấy gì,” bác kể chậm rãi. Những năm đầu thập niên 1980, điều kiện kỹ thuật còn rất thô sơ, việc trực thông tin chủ yếu dựa vào sự quan sát và kinh nghiệm của người lính. “Máy móc đơn giản, nhiều khi phải nghe tín hiệu bằng tai,” bác nói. Người viết hình dung căn hầm trực nhỏ giữa núi rừng, ánh đèn dầu vàng vọt soi lên những khuôn mặt người lính trẻ đang chăm chú theo dõi từng tín hiệu liên lạc. Một đêm trực vào mùa đông năm 1985 là ký ức mà bác không bao giờ quên. “Hôm đó rét lắm, rét buốt cả người,” bác nhớ lại. Gió núi thổi qua khe đá rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh thấm sâu vào từng lớp áo. “Ngồi trong hầm mà vẫn run,” bác cười nhẹ. Tuyến thông tin của đơn vị khi đó trải dài qua nhiều điểm chốt trên núi cao, vì vậy ca trực luôn phải theo dõi liên tục để kịp thời xử lý sự cố. “Chỉ cần mất tín hiệu là phải báo ngay,” bác nói chắc giọng. Khoảng nửa đêm, hệ thống liên lạc bất ngờ xuất hiện nhiễu tín hiệu. “Lúc đó cả tổ căng thẳng ngay,” bác kể. Không ai được phép rời vị trí, tất cả tập trung kiểm tra từng thiết bị để xác định nguyên nhân. “Có thể do thời tiết xấu hoặc dây bị ảnh hưởng,” bác nhớ lại. Người viết cảm nhận rõ áp lực trong những giây phút mà người lính thông tin phải đối mặt giữa đêm tối vùng biên giới. Trong khi kiểm tra, bác và đồng đội phát hiện một đoạn dây bị ẩm do sương lạnh kéo dài. “Dây thông tin rất dễ bị ảnh hưởng bởi thời tiết,” bác nói. Ngay lập tức, cả tổ tiến hành xử lý tạm thời để khôi phục liên lạc. “Làm trong điều kiện rất khó khăn,” bác kể. Ánh đèn pin yếu ớt chỉ đủ soi từng đoạn dây giữa màn sương đặc quánh. “Có lúc không nhìn rõ tay mình,” bác cười. Người viết hình dung những người lính trẻ lặng lẽ làm việc giữa đêm núi rừng lạnh buốt, nơi chỉ có tiếng gió và tiếng côn trùng rả rích. Sau gần một giờ xử lý, tín hiệu liên lạc dần ổn định trở lại. “Khi nghe tiếng tín hiệu trở lại, ai cũng thở phào,” bác kể. Nhưng ca trực vẫn chưa kết thúc, bởi người lính thông tin phải luôn duy trì sự cảnh giác cao độ. “Không bao giờ được chủ quan,” bác nói. Người viết hiểu rằng mỗi ca trực bình thường đối với họ đều là một nhiệm vụ đầy trách nhiệm và áp lực. Đến gần sáng, sương mù bắt đầu dày hơn, bao phủ cả khu vực trạm trực. “Không thấy rõ cả lối đi,” bác nhớ lại. Sau ca trực dài, mọi người tranh thủ nghỉ ngơi ngắn trước khi tiếp tục nhiệm vụ trong ngày. “Có người vừa ngồi xuống đã ngủ thiếp đi,” bác cười nhẹ. Nhưng chỉ cần có lệnh là tất cả lại sẵn sàng lên đường. “Lính thông tin phải luôn sẵn sàng,” bác nói chắc giọng. Điều khiến bác nhớ nhất không phải sự gian khổ mà là tình đồng đội trong những đêm trực như thế. “Anh em thay nhau canh, hỗ trợ nhau từng việc nhỏ,” bác kể. Có người mang nước nóng, có người chia nhau chiếc áo khoác mỏng để chống rét. “Ở chiến trường, tình đồng đội rất thiêng liêng,” bác xúc động nói. Người viết cảm nhận được sự gắn bó đặc biệt giữa những người lính trẻ nơi biên giới xa xôi. Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi mùa đông về trên quê biển Hoằng Tiến, bác Lê Văn Phúc lại nhớ đến những đêm trực giữa sương mù Hà Giang. “Nhớ nhất là tiếng gió rít qua núi đá,” bác cười buồn. Trong căn nhà nhỏ gần biển, bác vẫn giữ chiếc mũ cũ của người lính thông tin như một kỷ vật của tuổi trẻ. “Nhìn lại là nhớ cả một thời thanh xuân,” bác nói chậm rãi. Chiều muộn buông xuống trên quê biển, tiếng sóng hòa cùng lời kể của người cựu chiến binh khiến ký ức về những đêm trực giữa đại ngàn như hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết. Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Phúc nhẹ nhàng nói: “Chúng tôi không trực tiếp cầm súng, nhưng mỗi tín hiệu được giữ vững chính là một phần đóng góp cho chiến thắng và bình yên của Tổ quốc.”


