Đêm trước giờ quyết định
Đêm trước giờ quyết định
Cuối tháng 4, lệnh tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh được truyền xuống.
Đêm trước ngày tiến công, lần hiếm hoi đơn vị dừng lại lâu hơn. Không ai ngủ sâu. Người lau súng, người kiểm tra lại ba lô.
Chú Lương ngồi một mình, lấy ra mảnh giấy cũ — địa chỉ nhà. Lần này chú không đọc lâu, chỉ nhìn thoáng rồi gấp lại cẩn thận.
Một đồng đội cười khẽ:
“Mai xong rồi, về quê cưới vợ thôi.”
Chú cũng cười:
“Về đã rồi tính.”
Ngày 30 tháng 4 năm 1975
Sáng hôm đó, đơn vị tiến nhanh vào Sài Gòn. Mọi thứ diễn ra dồn dập nhưng cũng rất lạ — ít tiếng súng hơn những gì họ từng trải qua.
Khi nghe tin chiến thắng, tin về Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, nhiều người đứng lặng. Có người cười, có người khóc.
Chú Lương không nói gì. Chú đứng giữa phố, nhìn dòng người, nhìn những lá cờ, rồi nhìn lại đồng đội bên cạnh.
Có người còn.
Có người đã nằm lại từ những cánh rừng miền Trung xa xôi.
Chú ngồi xuống bậc thềm, tháo chiếc ba lô đã theo mình suốt những năm tháng chiến tranh. Trong đó vẫn còn mảnh giấy nhỏ — thứ duy nhất không thay đổi.
Một người bạn vỗ vai:
“Lương… hết chiến tranh rồi.”
Chú gật đầu, giọng trầm:
“Ừ… về thôi.”



