Anh hùng Lực lượng vũ trang

Đêm trước giờ tiến công Đông Khê

Đêm ấy, núi rừng Đông Khê chìm trong một sự yên lặng khác thường. Sương phủ kín các triền núi, gió thổi qua rừng cây tạo thành những âm thanh mơ hồ như tiếng thì thầm của núi rừng. Dưới màn đêm ấy, đơn vị của người chiến sĩ quê Cao Bằng đang nằm trong vị trí tập kết cuối cùng trước giờ tiến công. Không ai ngủ thật sự. Có người nhắm mắt nghỉ lấy sức. Có người lặng lẽ kiểm tra lại trang bị lần cuối.

Cao Bằng11/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Đêm trước giờ tiến công Đông Khê

Đêm ấy, núi rừng Đông Khê chìm trong một sự yên lặng khác thường.

Sương phủ kín các triền núi, gió thổi qua rừng cây tạo thành những âm thanh mơ hồ như tiếng thì thầm của núi rừng. Dưới màn đêm ấy, đơn vị của người chiến sĩ quê Cao Bằng đang nằm trong vị trí tập kết cuối cùng trước giờ tiến công.

Không ai ngủ thật sự.

Có người nhắm mắt nghỉ lấy sức.

Có người lặng lẽ kiểm tra lại trang bị lần cuối.

Có người ngồi im, tay đặt lên khẩu súng như muốn tìm thêm sự vững vàng.

Người chiến sĩ trẻ cũng ngồi như thế.

Trước mặt anh là bóng tối dày đặc của cứ điểm Đông Khê.

Chỉ ít giờ nữa, nơi ấy sẽ vang lên tiếng súng.

Anh mở ba lô, kiểm tra lại từng thứ một.

Khẩu súng.

Băng đạn.

Bi đông nước.

Túi cứu thương nhỏ.

Mọi thứ đều đơn sơ, nhưng lúc này chúng trở nên vô cùng quan trọng.

Anh nhớ lời người chỉ huy:

— Chuẩn bị kỹ là tự bảo vệ mình và bảo vệ đồng đội.

Xung quanh anh, những người lính nói chuyện rất khẽ.

Một đồng đội hỏi nhỏ:

— Cậu có nghĩ đến nhà không?

Anh mỉm cười:

— Có. Nhiều lắm.

Rồi cả hai lại im lặng.

Trong sự im lặng ấy, ai cũng đang nghĩ về một nơi nào đó phía sau lưng mình: một mái nhà, một người mẹ, một cánh đồng, một con đường quê.

Người chiến sĩ quê Cao Bằng nhớ bản làng của mình da diết.

Anh nhớ mùi khói bếp buổi chiều.

Nhớ tiếng suối chảy dưới chân núi.

Nhớ mẹ đứng trước cửa nhà nhìn theo ngày anh lên đường nhập ngũ.

Lần đầu tiên, anh cảm thấy khoảng cách giữa quê nhà và chiến trường xa đến thế.

Nhưng rồi anh tự nhắc mình: chính vì những điều bình dị ấy mà anh có mặt ở đây.

Không phải để tìm kiếm vinh quang.

Mà để góp phần giữ cho quê hương được bình yên.

Ở một góc khác, tổ bộc phá đang chuẩn bị lần cuối cho nhiệm vụ của mình.

Từng sợi dây, từng dụng cụ được kiểm tra cẩn thận.

Người chiến sĩ trẻ nhìn những đồng đội ấy với sự khâm phục lặng lẽ.

Anh hiểu rằng phía sau mỗi trận đánh là biết bao công việc âm thầm mà không phải ai cũng nhìn thấy.

Thời gian trôi chậm một cách kỳ lạ.

Mỗi phút trước giờ tiến công như dài hơn bình thường.

Người chỉ huy đi dọc đội hình, dừng lại ở từng tổ.

Ông không nói nhiều, chỉ nhắc ngắn gọn:

— Giữ bình tĩnh. Bám đội hình. Tin đồng đội.

Những lời giản dị ấy lại khiến lòng người vững hơn.

Khi người chỉ huy đi qua, người chiến sĩ trẻ cảm thấy nỗi hồi hộp trong mình dịu xuống đôi chút.

Anh hiểu rằng mình không bước vào trận đánh một mình.

Anh có đồng đội bên cạnh.

Có đội hình phía sau.

Có niềm tin chung của cả đơn vị.

Một lúc sau, anh nằm xuống bên bờ đất lạnh.

Ngẩng nhìn qua kẽ lá, anh thấy bầu trời đêm mờ mịt, không có nhiều sao.

Anh chợt nghĩ: không biết ngày mai sẽ như thế nào.

Ý nghĩ ấy khiến tim anh đập nhanh hơn.

Anh có lo lắng.

Có hồi hộp.

Nhưng điều làm anh ngạc nhiên là mình không còn muốn lùi bước.

Sau những tháng ngày hành quân, luyện tập, vượt khó và cùng đồng đội trải qua biết bao gian khổ, anh hiểu rằng có những thời điểm người lính phải bước tới dù trong lòng còn nhiều lo âu.

Anh khẽ siết chặt khẩu súng.

Không phải để tìm sự mạnh mẽ giả tạo.

Mà để tự nhắc mình phải giữ vững bình tĩnh.

Phía trước là Đông Khê.

Phía sau là quê hương.

Ở giữa là những người lính đang nằm sát bên nhau trong màn sương lạnh của núi rừng biên giới.

Rồi hiệu lệnh chuẩn bị được truyền xuống.

Cả đội hình chuyển động rất khẽ.

Không có tiếng hô vang.

Không có sự ồn ào.

Chỉ có những ánh mắt nhìn nhau trong bóng tối và những cái gật đầu lặng lẽ.

Trong khoảnh khắc ấy, người chiến sĩ quê Cao Bằng cảm thấy mình trưởng thành hơn bao giờ hết.

Đêm trước giờ tiến công Đông Khê không chỉ là đêm chờ trận đánh.

Đó là đêm của nỗi nhớ nhà, của sự lo lắng, của trách nhiệm và của niềm tin.

Và chính trong đêm lặng lẽ ấy, người lính hiểu rõ nhất vì sao mình cầm súng và vì sao mình không được phép bỏ cuộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Đêm trước giờ tiến công Đông Khê | Câu chuyện thời hoa lửa