Đêm trước giờ toàn thắng: Ký ức thiêng liêng mùa xuân năm 1975
Lịch sử đôi khi được định hình bởi những khoảnh khắc mà ở đó, ranh giới giữa bóng tối của chiến tranh và ánh sáng của hòa bình chỉ cách nhau bằng một hơi thở. Đêm ngày 29, rạng sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975 là một đêm như thế – một đêm không ngủ của cả một dân tộc. Trong phòng tuyến bao quanh Sài Gòn, hàng vạn chiến sĩ giải phóng quân đang siết chặt tay súng, hướng mắt về nội đô, chờ đợi giờ phát lệnh cho trận đánh cuối cùng khép lại cuộc chiến kéo dài suốt 30 năm.
Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử bước vào những giờ phút quyết định nhất. Sau khi đập tan các tuyến phòng thủ vòng ngoài của quân đội Sài Gòn tại Xuân Lộc, Phan Rang, các cánh quân của ta như năm cánh hoa sen đồng loạt hướng về trung tâm thành phố. Không khí của đêm 29/4 ngột ngạt và khẩn trương đến nghẹt thở.
Tại mũi tiến công của Lữ đoàn Xe tăng 203 thuộc Quân đoàn 2, các chiến sĩ gối đầu bên xích xe tăng, tranh thủ chợp mắt sau chuỗi ngày hành quân thần tốc "thần tốc hơn nữa, táo bạo hơn nữa". Ai nấy đều mệt mỏi rã rời, nhưng ánh mắt họ đều lấp lánh niềm tin mãnh liệt rằng ngày mai, đất nước sẽ sạch bóng quân thù. Những người lính trẻ quê từ Hà Bắc, Nam Định, Nghệ An cùng trò chuyện nhỏ to về gia đình, về viễn cảnh hòa bình: ngày mai khi tiếng súng ngưng, họ sẽ viết thư về cho mẹ, sẽ được trở lại trường học, được tự do đi lại giữa hai miền Nam - Bắc ruột thịt.
Cùng lúc đó, bên trong nội đô Sài Gòn, bầu không khí hoang mang bao trùm lên chính quyền tổng thống Dương Văn Minh. Những chuyến trực thăng di tản cuối cùng gầm rú trên bầu trời đại sứ quán Mỹ, mang theo những ảo vọng cuối cùng của một chế độ bên bờ sụp đổ. Trên các đường phố, người dân vừa lo sợ trước bom đạn, vừa mong mỏi, chờ đợi một sự thay đổi quyết định để chấm dứt chuỗi ngày chia cắt, tang thương. Những cơ sở cách mạng ngầm của sinh viên, học sinh Sài Gòn đang bí mật thức trắng đêm để may cờ nửa đỏ nửa xanh, chuẩn bị loa phóng thanh, truyền tay nhau những bản truyền đơn kêu gọi nhân dân giữ gìn trật tự đón chào quân giải phóng.
Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày 30/4 ló rạng, mệnh lệnh tiến công vang lên. Các mũi xe tăng dũng mãnh húc đổ cổng rào, tiến thẳng vào các mục trí chiến lược. Đúng 11 giờ 30 phút, lá cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tung bay trên nóc Dinh Độc Lập. Giây phút ấy, tiếng hò reo, tiếng khóc nghẹn ngào của niềm vui vỡ òa kết nối từ vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mau. Chiến tranh chính thức khép lại.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, những người lính năm ấy tóc giờ đã bạc phơ, nhưng ký ức về đêm trước ngày đại thắng vẫn vẹn nguyên trong tâm khảm. Câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình, độc lập hôm nay đã được đánh đổi bằng máu xương, nước mắt của một thế hệ anh hùng đi trước, để tuổi trẻ biết trân trọng và bảo vệ nền độc lập vĩnh viễn của dân tộc.



