ĐÊM TRƯỚC GIỜ XUẤT KÍCH
Nguyễn Tuấn Tú
Đêm ấy, khu rừng im lặng đến lạ.
Không trăng.
Gió thổi nhẹ qua những tán cây, mang theo hơi lạnh của núi rừng. Trong căn lán nhỏ, những người lính ngồi sát bên nhau. Không ai nói lớn. Ai cũng hiểu rằng ngày mai sẽ là một ngày đặc biệt.
Đơn vị nhận nhiệm vụ.
Một trận đánh đang chờ phía trước.
Và đêm nay có thể là đêm cuối cùng họ được ngồi bên nhau như thế.
Minh ngồi bên cửa lán, lặng lẽ lau lại đôi giày đã bạc màu.
Anh vừa tròn hai mươi hai tuổi.
Trước khi nhập ngũ, Minh là một chàng trai quê, quen với ruộng đồng và những buổi chiều theo cha ra đồng. Ngày lên đường, mẹ chỉ kịp đưa cho anh một chiếc khăn tay nhỏ.
Mẹ nói:
– Mang theo mà dùng. Khi nào nhớ nhà thì nhìn nó, coi như mẹ đang ở bên.
Minh cười:
– Con sẽ giữ thật kỹ.
Đêm trước giờ xuất kích, chiếc khăn ấy vẫn nằm trong túi áo anh.
Anh lấy ra, vuốt nhẹ rồi gấp lại.
Bên cạnh, người đồng đội tên Thành hỏi:
– Nhớ nhà à?
Minh cười.
– Ừ. Nhớ mẹ.
Thành im lặng một lúc rồi nói:
– Tao cũng nhớ nhà.
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói thêm.
Bởi những người lính trẻ đêm ấy đều có một nơi để nhớ.
Một mái nhà.
Một người mẹ.
Một người cha.
Một người thương.
Hoặc chỉ đơn giản là con đường làng mà họ đã rời đi.
Trong lán, có người đang viết thư.
Có người lấy tấm ảnh gia đình ra nhìn.
Có người ngồi dựa vào ba lô, mắt nhắm lại nhưng chưa ngủ.
Một chiến sĩ trẻ lần đầu tham gia trận đánh cứ liên tục kiểm tra lại đồ dùng cá nhân.
Người đồng đội lớn tuổi hơn vỗ vai:
– Đừng lo. Cứ bình tĩnh. Chúng ta ở bên nhau.
Câu nói rất đơn giản.
Nhưng trong đêm ấy, nó khiến mọi người yên lòng.
Họ không biết ngày mai sẽ như thế nào.
Nhưng họ biết mình không đơn độc.
Gần nửa đêm, người chỉ huy bước vào lán.
Ông nhìn từng người.
Không nói nhiều.
Chỉ nhắc:
– Ngày mai, nhiệm vụ quan trọng. Tất cả phải giữ vững tinh thần, phối hợp với nhau và tuyệt đối không bỏ lại đồng đội.
Mọi người đồng thanh:
– Rõ!
Tiếng đáp vang lên rồi nhanh chóng chìm vào màn đêm.
Người chỉ huy bước ra.
Trong lán lại trở về sự im lặng.
Minh lấy cuốn sổ nhỏ trong ba lô.
Anh viết:
“Mẹ kính yêu,
Đêm nay con nhớ nhà nhiều lắm. Ngày mai đơn vị con có nhiệm vụ. Mẹ đừng lo. Con sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và trở về.
Con nhớ mẹ.”
Anh dừng bút.
Không biết viết thêm gì.
Cuối cùng, anh gấp lá thư lại.
Chưa gửi.
Anh đặt nó vào túi áo.
Khoảng gần sáng, một người lính khẽ gọi:
– Minh.
– Gì?
– Nếu ngày mai tao không về...
Minh quay sang.
Người bạn cười:
– Mày đừng để mẹ tao buồn.
Minh im lặng vài giây rồi nói:
– Đừng nói linh tinh. Cả hai đứa cùng về.
Người bạn cười.
– Ừ. Cùng về.
Hai người đưa tay nắm lấy vai nhau.
Không ai biết đó là lời hẹn cuối cùng của họ
Bầu trời bắt đầu chuyển màu.
Một ngày mới đang đến.
Những người lính lần lượt đứng dậy.
Ba lô được khoác lên vai.
Những kỷ vật nhỏ được cất kỹ.
Ai cũng nhìn lại nhau một lần.
Không có những lời chia tay dài.
Chỉ là một cái gật đầu.
Một cái vỗ vai.
Một ánh mắt.
Những điều rất nhỏ nhưng đủ để người ta hiểu rằng họ đang cùng nhau bước vào một thử thách lớn.
Minh đưa tay vào túi áo.
Chiếc khăn mẹ đưa vẫn còn đó.
Anh khẽ chạm vào nó.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh mái nhà hiện lên trong tâm trí.
Mẹ đang đứng trước hiên.
Cha đang sửa lại cánh cửa.
Con đường làng buổi sáng.
Tiếng gà gáy.
Tất cả những điều bình dị mà trước đây anh từng nghĩ là rất đỗi bình thường.
Giờ đây, anh mới hiểu:
Được trở về nhà chính là một điều quý giá biết bao.
Đơn vị bắt đầu di chuyển.
Những bước chân nối tiếp nhau giữa rừng.
Phía sau là căn lán nhỏ, nơi họ vừa trải qua một đêm dài.
Phía trước là nhiệm vụ.
Không ai biết ai sẽ trở về.
Nhưng tất cả đều bước đi.
Bởi họ hiểu rằng có những thời khắc, tuổi trẻ không còn thuộc về riêng mình.
Nó thuộc về quê hương
Trận đánh sau đó diễn ra trong nhiều giờ.
Những người lính chiến đấu bên nhau, hỗ trợ nhau hoàn thành nhiệm vụ.
Có người bị thương.
Có người mãi mãi nằm lại.
Minh may mắn trở về.
Nhưng người bạn ngồi cạnh anh trong căn lán đêm hôm ấy thì không.
Sau trận đánh, Minh tìm thấy cuốn sổ nhỏ của bạn.
Trang cuối cùng chỉ có một dòng:
“Hết chiến tranh, nhất định phải về quê.”
Minh cầm cuốn sổ thật lâu.
Anh không nói được gì.
Nhiều năm sau, Minh vẫn nhớ đêm trước giờ xuất kích.
Không phải vì những gì xảy ra trong trận đánh.
Mà vì đó là đêm anh nhìn thấy rõ nhất giá trị của tình đồng đội.
Một đêm mà những chàng trai tuổi đôi mươi ngồi cạnh nhau, kể về quê nhà, về mẹ cha, về những ước mơ còn dang dở.
Họ biết ngày mai có thể khó khăn.
Nhưng vẫn động viên nhau.
Vẫn bước về phía trước.
Và chính từ những đêm như thế, một thế hệ đã đi qua chiến tranh.
Có người trở về.
Có người nằm lại.
Nhưng tất cả đều góp phần viết nên những ngày hòa bình hôm nay.
Đêm trước giờ xuất kích đã lùi xa.
Nhưng với những người từng trải qua, đó mãi là một đêm không thể quên.
Một đêm của tuổi hai mươi.
Một đêm của những lời hẹn.
Một đêm mà những người lính trẻ đã đặt tình yêu quê hương lên trên nỗi sợ của chính mình.
Và khi bình minh lên, họ khoác ba lô, bước về phía trước.
Bởi họ tin rằng, sau những ngày tháng khói lửa, nhất định sẽ có một ngày đất nước được bình yên.



