Đêm trước ngày Buôn Ma Thuột rực lửa (1)
Tháng 3 năm 1975, rừng Tây Nguyên bước vào mùa khô. Gió thổi hun hút qua những cánh rừng cà phê, mang theo một cảm giác khác lạ — như thể đất trời cũng biết rằng một biến cố lớn sắp xảy ra.
Ông Y Blok Êban khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, là một du kích trẻ của xã Ea Kao. Ông nhớ rõ từng khoảnh khắc của những ngày trước trận đánh:
“Lúc đó, chúng tôi không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu — trận này mà thắng thì đất nước sẽ đổi thay.”
Đêm ngày 9 rạng sáng ngày 10 tháng 3, lực lượng ta bắt đầu nổ súng tiến công vào thị xã Buôn Ma Thuột. Pháo dội xuống các cứ điểm quan trọng. Ánh lửa xé toạc màn đêm, sáng rực cả một vùng cao nguyên.
Ông Y Blok cùng tổ du kích được giao nhiệm vụ dẫn đường cho bộ đội chủ lực. Những con đường đất đỏ quen thuộc bỗng trở thành huyết mạch chiến lược.
“Chúng tôi đi trong đêm, không dám bật đèn. Chỉ có ánh sao và ký ức dẫn lối.”
Khi trận đánh diễn ra ác liệt nhất, ông tận mắt chứng kiến quân ta đánh chiếm các vị trí then chốt. Tiếng súng, tiếng hô xung phong hòa vào nhau như sấm dậy giữa đại ngàn.
Đến trưa ngày 11 tháng 3 năm 1975, lá cờ cách mạng tung bay trên nóc các cơ quan đầu não. Chiến thắng Buôn Ma Thuột đã chính thức thuộc về quân giải phóng.
Ông kể lại, giọng trầm xuống:
“Khi thấy cờ giải phóng, tôi đứng lặng. Không phải vì mệt, mà vì không tin nổi — Buôn Ma Thuột đã được giải phóng thật rồi…”
Sau chiến thắng, người dân từ khắp nơi ùa ra đường. Những giọt nước mắt, những cái ôm vội, những tiếng cười xen lẫn nghẹn ngào — tất cả tạo nên một bức tranh không thể nào quên.
Chiến thắng ấy không chỉ giải phóng một vùng đất, mà còn mở ra cánh cửa cho toàn bộ chiến dịch Tây Nguyên, góp phần làm nên thắng lợi cuối cùng vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, ông Y Blok Êban vẫn thường ngồi trước hiên nhà, nhìn về phía thành phố đã đổi thay từng ngày.
“Buôn Ma Thuột hôm nay đẹp lắm. Nhưng trong tôi, nó vẫn luôn là đêm rực lửa năm ấy — đêm mà cả dân tộc bước sang một trang mới.”



