ĐÊM TRƯỚC NGÀY RA TRẬN
Đêm ấy, cả đơn vị đóng quân ven rừng. Không ai nói ra, nhưng ai cũng biết sáng mai sẽ có một trận đánh lớn. Lửa trại cháy nhỏ, đủ sưởi ấm, không đủ để soi rõ từng gương mặt. Anh Thành ngồi vá lại quai ba lô đã sờn. Mũi kim đi chậm, đều, như để kéo dài thời gian. Bên cạnh, có người lau súng, có người lặng lẽ viết vài dòng thư rồi gấp lại, cất vào túi áo. Không khí yên ắng đến lạ. Tiếng côn trùng rả rích hòa với tiếng gió thổi qua tán cây. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh như lùi lại phía sau, ch
Đêm ấy, cả đơn vị đóng quân ven rừng. Không ai nói ra, nhưng ai cũng biết sáng mai sẽ có một trận đánh lớn. Lửa trại cháy nhỏ, đủ sưởi ấm, không đủ để soi rõ từng gương mặt.
Anh Thành ngồi vá lại quai ba lô đã sờn. Mũi kim đi chậm, đều, như để kéo dài thời gian. Bên cạnh, có người lau súng, có người lặng lẽ viết vài dòng thư rồi gấp lại, cất vào túi áo.
Không khí yên ắng đến lạ. Tiếng côn trùng rả rích hòa với tiếng gió thổi qua tán cây. Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh như lùi lại phía sau, chỉ còn những con người rất trẻ đang cố giữ cho mình sự bình tĩnh.
Anh Thành nhìn lên bầu trời tối, tự nhủ: nếu mai có chuyện gì, ít nhất đêm nay anh đã sống trọn vẹn với đồng đội. Đêm trước ngày ra trận không có lời hứa hẹn, chỉ có sự lặng im đầy ý nghĩa của thời hoa lửa.



